Người chồng thương yêu của tôi mất cách đây 2 năm trong một tai nạn xe hơi. Tiền bảo hiểm để lại không nhiều lắm. Giống như đa số các người mẹ Việt trên đất Mỹ này, tôi là 1 người phụ nữ chân yếu tay mềm chỉ biết lo cho chồng con những bữa ăn ngon, quần áo, nhà cửa gọn gàng sạch sẽ. Tôi là 1 người nội trợ Á Đông thuần túy hoàn toàn lệ thuộc vào chồng.
Đúng ra tôi có thể giúp thêm cho gia đình bằng cách đi làm thêm sau khi tốt nghiệp đại học. Nhưng vì bản tính an phận, không đua đòi của cả 2 người, chồng tôi khuyên tôi nên ờ nhà để ảnh lo tất cả mọi chuyện khi tôi mang thai bé Hùng.
Bây giờ tôi mới cảm thấy khó khăn. Chỉ trong 2 năm bao nhiêu tiền bảo hiểm dần dần mất sạch. Hai tháng nay không có tiền trã tiền nhà. Nhà băng đòi phạt, đòi bán khiến có lúc tôi nằm khóc thầm trong tuyệt vọng.
Tôi cũng cố đi xin việc nhưng hoàn toàn thất bại. Cái bằng cử nhân kế toán sau 16 năm đã lỗi thời. Lại thêm nền kinh tế đang trên đà suy thoái nên đơn xin việc nữa năm nay tung ra như truyền đơn vẫn không thấy hồi âm 1 cái.
Hùng cũng cố gắng xin việc giúp mẹ. Nó tìm đâu được cái job làm nghề bán kem ở tiệm kem 31 gần nhà. Tiền chỉ là lương tối thiểu vừa đủ cho nó mua máy tính, ăn vặt chứ làm sao đủ trang trãi tiền nhà, bảo hiểm, xăng nhớt, bảo trì, y tế, …
Môt hôm sau bửa ăn tối, tôi nhìn Hùng bảo :
“Con à. Mẹ thật không xứng làm mẹ con. Ba con mất đi bây giờ chi phí trong nhà mẹ không trang trãi nổi. Nhà băng nó đòi tịch thu nhà trong vài tháng tới. Bây giờ mẹ không biết làm sao đây.”
Hùng bao giờ cũng lạc quan. Nó đáp :
“Không sao đâu mẹ. Mọi chuyện nào cũng có giải pháp cả.”
-Giải pháp không có con ơi. Mẹ gởi đơn xin việc lâu này không ai gọi đi phỏng vấn cả. Mẹ ra trường lâu rồi người ta cho mẹ già. Mẹ buồn quá con ơi. Mẹ không săn sóc cho con được nữa.”
“Mẹ đừng lo quá. Mẹ cũng đâu có già. Lúc nào mẹ cũng trẽ trung xinh đẹp cả. Con sẽ tìm cách kiếm việc để lo cho mẹ. Con muốn lo cho mẹ hết cuộc đời.”
Tôi thật cảm động khi nghe nó nói thế. Tôi biết nó thương tôi vô cùng. Nghe nó khen tôi trẽ đẹp làm tôi ngượng ngùng. Còn tôi, tôi sẽ làm bất cứ chuyện gì để lo cho nó. Không muốn con tôi phải lo lắng quá nhiều hay thiếu thốn bất cứ điều gì.
Tôi phải làm bất cứ chuyện gì! Nếu có việc làm như bán bảo hiểm nhân thọ, gọi điện thoại bán hàng, quảng cáo, thì có lẽ là tiện nhất. Vì tôi vừa có tiền vừa có thể ở nhà lo cơm nước cho nó. Tôi không muốn con tôi ăn hamburger hay hotdog Mỹ. Vì loại đồ ăn này không có đầy đủ chất bổ dưỡng.
Lại một tuần trôi qua và tôi cũng không có việc gì để làm. Mỗi ngày nhìn con ăn như gió tuổi thanh niên mới lớn, tôi cố ăn ít lại. Bửa ăn càng lúc càng thiếu dinh dưỡng cho con làm tôi xót cả ruột. Làm sao đây trời ơi? Bao nhiêu tiền Hùng đều đem hết về cho tôi trừ đi tiền xe cộ hay những thứ thật cần thiết. Nhưng chỉ là muối đổ biển.
Tôi thử đi vay các người bạn cũ nhưng lúc này kinh tế quá xuống nên họ cũng phải từ chối. Tôi cũng hiểu. Lắm lúc tôi chỉ muốn tự tử nhưng lại sợ không bao giờ nhìn thấy đứa con trai yêu thương của tôi nữa.
Tôi nghĩ ngày xưa mình sang đây 2 bàn tay trắng. Bây giờ trắng 2 bàn tay. Nhưng dù sao cũng đở hơn xưa chứ! Lúc chưa biết 1 câu tiếng Mỹ mình còn sống được thì bây giờ phải ráng lên.
Tôi vào bàn máy tính, vặn lên, vào NET, Google, rồi tìm … “ home based work”. Sau vài giây tin tức hiện ra. Một dòng chữ tiếng Anh làm tôi chú ý.” Set up your own web cam." Tức là làm phim tại gia qua mạng.
Tôi bấm vào đấy. Cái bấm định mệnh thay đổi cả cuộc đời chúng tôi.Trong cái link dẫn tới có dòng chữ to đập vào mắt. Khi tôi đọc xong 1 cái rùng mình ghê tởm chạy dài trên xương sống. “Chúng tôi trã rất nhiều tiền cho một bộ hình hay phim mẹ và con hôn nhau kiểu Tây. $1000 một bộ 24 tấm hay phim gốc. Nếu là mẹ con người Á Châu sẽ trã cao hơn, $1500 một bộ.”
Tôi ngồi ngã lưng ra, cảm thấy buồn nôn hết sức. Thật là ghê tởm quá đi mà. Tôi biết họ không muốn hôn bình thường mà đây là French kiss, hôn kiểu Tây dùng môi miệng lưỡi mà chỉ cho tình nhân hay vợ chồng yêu thương nhau.
Là gốc người Bắc, lại sinh trong 1 gia đình bảo thủ, cười nhiều còn bị bố mẹ la, tôi sống tương đối khép kín từ ngoài vào trong. Ngay cả với chồng tôi còn chưa hôn anh ấy say mê. Chỉ có những lúc cảm thấy yêu thương tột độ và gần cao trào mới hé miệng cho anh ấy. Chẳng lẽ tôi tuyệt vọng đến thế này sao mà phải làm chuyện này kiếm tiền? Làm sao tôi có thể mở miệng rủ con tôi đóng kịch? Làm sao đây trời ơi?
Đến tối lại. Khi ngồi ăn cơm với nhau tôi chỉ cắm cúi ăn không dám nhìn vào khuôn mặt đẹp trai của nó. Tôi cảm thấy xấu hổ. Nhưng rồi Hùng mở lời phá bầu không khí im lặng.
“Hôm nay sao mẹ? Mẹ có tìm được gì trên mạng hay không vậy?
Tôi cúi gầm mặt ấp úng : “À à.. cũng có mà .. mẹ thấy kỳ quá. “
Hùng có vẻ lo lắng :“Cái gì vậy mẹ? Đừng có làm mấy chuyện bất hợp pháp nha mẹ.”
“Ồ, không đâu con .. à mà …. Mẹ không biết có nên nói ra hay không?”
“Mẹ nói đi”
“Mẹ không biết nữa. Họ đòi 2 mẹ con mình làm việc với nhau.”
Hùng sáng mắt lên. Nó có vẻ mừng thấy rõ.
“Ô .. thế là 2 mẹ con mình làm chung hả mẹ. Vui quá, con thích lắm… mẹ nhận lời đi”
Tôi bối rối nói : “Cái này mình có thể làm ở nhà, nhưng mẹ không nghĩ là con chịu đâu.”
“Làm sao mẹ biết con không chịu? Không phải mấy ngày trước mẹ bảo mình phải có tiền không thì mất nhà sao? Mình đâu còn gì mà phải lựa chọn hở mẹ?”
Tôi suy nghĩ một lát rôi quyết định nói : “Mẹ mong con đừng ghét mẹ sau này bảo là mẹ không cảnh cáo con trước.”
“Ồ làm gì có chuyện đó. Mẹ cứ lo bò trắng răng. Bây giờ mẹ làm con tò mò ghê. Việc gì hở mẹ? À để con đoán … Mẹ và con sẽ cùng bán một món hàng bằng điện thoại?”
Tôi buột miệng nói thật nhanh :“Không con à. Họ muốn xem hình con và mẹ hôn nhau và sẽ trã 1 ngàn đô la.”
Hùng há hốc miệng ra mặt mày xanh như tàu lá chuối. Nó không nói thêm được lời nào.
“Con sao … sao vậy? Con đừng làm mẹ sợ”
“Không … không … không sao. À… mà … mẹ có nhận lời chưa?
Tôi lắc đầu : “Chưa con ạ. Vì mẹ muốn nói chuyện với con trước. Mẹ cũng đã suy nghĩ rồi. Chỉ là hinh chụp thì cũng không sao. Với lại nếu mình là Á Châu họ trã đến $1500 lận.”
Hùng sáng mắt lên : “Ồ, đến $1500 lận à. Như thế là dư trả tiền nhà tháng này rồi. Còn dư tiền cho con sửa cái xe đạp đi làm. Nhưng mà … con không nghĩ họ chỉ muốn xem mình hôn …má nhau phải không mẹ?”
Nó ấp úng, mặt đang tái mét bổng đỏ bừng.
“Mẹ biết thế. Nhưng mà bây giờ con thấy rồi. Mình còn có chọn lựa gì được bây giờ”
Tôi trả lời. Trong lòng đau nhói. Nổi tuyệt vọng quá lớn đè bẹp ý chí nghị lực của tôi. Tôi cúi đầu khóc thút thít. Tôi nghe tiếng chân Hùng lại gần. Nó ôm vai tôi dúi đầu vào tóc tôi thì thầm :
“Mẹ … mẹ ơi…. Con thương mẹ, mẹ đừng khóc. Con sẽ giúp mẹ mà…Nhưng mà con chưa hôn ai bao giờ cả nên con sợ con không có hay mấy.”
Tôi bật cười. Bao nhiêu căng thẳng biến mất. Hùng cũng bật cười. Chúng tôi cười đến đau cả bụng. Chưa gì mà nó đã lo có hôn giỏi hay không.
Hùng phụng phịu.
“Mẹ. Mẹ à…. Sao mẹ cười con. Biết thế con đừng nói là chưa có bồ cho rồi.”
Tôi giải thích : “Mẹ cười là vì con có vẻ mắc cở khi chưa hôn ai chứ đâu có cười chuyện con chưa hôn. Đừng mắc cở nha. Coi mẹ là người con gái đầu tiên của con đi nhé. Bây giờ mẹ sẽ lấy laptop vào làm đơn với họ. Còn con lên lầu đánh răng rửa mặt, sửa soạn máy tính web cam. Nhanh lên.”
Tôi cảm thấy vui vui. Vui là vì biết con trai mình còn ngây thơ chưa biết gì. Sau khi tắm rửa làm vệ sinh cá nhân sạch sẽ xong tôi mặc bộ đồ ngủ pajama bằng lụa vào. Rồi hớn hở lấy cái laptop của chồng để lại. Nó tuy cũ nhưng vẫn còn xài được. Trong đầu tôi cố gằng lập đi lập lại ý nghĩ, “chỉ là cho tiền thôi. Cho tiền mà thôi.”
Để tự an ủi cho chuyện làm hoàn toàn không hợp với luân lý Á Đông, nhất là Bắc Kỳ cổ hủ phong kiến trước 54!
Tôi gởi cho họ 2 tấm hình của tôi và Hùng chụp chung lúc đi chùa Kim Sơn chỉ mấy ngày tết vừa qua. Trong hình tôi mặc áo dài màu hồng nhạt có kim tuyến, hạt cườm thêu theo kiểu thời trang mới nhất. Hoa cúc vàng và trắng to thêu dọc gần cổ và thân áo.
Tôi không mặc quần trắng hay đen bình thường mà là quần màu tím nhạt Chân mang giày cao gót 6 inches làm tôi trông như người mẫu. Tóc vén bối ra sau để lộ cái trán thông minh kiêu kỳ. Hai gò má cao vì thế lộ ra. Làm da trắng như trứng gà bóc. Trên tai là hai cái bông tai to của Chanel chồng tôi mua tặng ngày sinh nhật 2 năm trước. Lông mi dài như gắn đồ giả trên cặp mắt mở to đen lay láy còn nét ngây thơ.
Tôi biết tôi còn đẹp và rất hấp dẫn tuy xấp xỉ gần 40. Không ngày nào mà không có điện thoại tán tỉnh rủ ăn uống đi chơi từ các người bạn củ còn độc thân hay đã li dị. Đôi khi còn có các ông vợ sờ sờ đấy mà cũng gọi rủ rê bị tôi mắng mấy lần.
Con trai tôi đứng bên cạnh. Nó cao 6 feet nên chúng tôi nhìn ngang nhau. Nó không diện như mẹ nó mà mặc quần jean áo thun bó sát người. Trời lạnh mà chỉ khoát cái áo blouse đen “The North Face” tôi cố sức mua tháng qua cho sinh nhật 16. Nó ôm chặc mẹ nó như bảo vệ che chở. Nhìn nó tôi lại nhớ đến chồng, thật đẹp trai và cường tráng y hệt.
Tôi củng gởi thêm vài hình chụp giấy khai sinh để cho họ thấy đây là 2 mẹ con ruột nhưng bôi xóa địa chỉ và một vài chi tiết quan trọng. Khi xong tôi lên lầu vào trong phòng ngủ bôi tí nước hoa Chanel #5 trên cổ sau tai, xong bước vào phòng Hùng, trong đó có máy tính và web cam đề sẵn.
“Con xong chưa?” Tôi âu yếm hỏi nhưng trong bụng đánh lô tô bình bịch.
“Dạ xong rồi mẹ ạ.” Nó nhìn xanh mét có vẻ sợ hãi.
“Con có chắc con muốn làm chuyện này không hả Hùng?”
Tôi lo lắng hỏi.
“Dạ muốn mẹ à. Con không sao. Chỉ hơi lo 1 chút.”
“Vậy à. Mẹ cũng lo như con vậy.”
“Thật hở mẹ?”
“Ừ, mẹ cảm thấy giống như mẹ mới hẹn ba lần đầu đi xi nê với nhau.”
“Ô thế sao mẹ. Con mừng quá vì con không phải là người duy nhất.”
Nó mỉm cười trông có vẽ tự tin hơn 1 chút.
“Được rồi. Bây giờ quay cái web cam vào trên giường. Ở đó nó dễ cho mình hơn. Con có muốn mình tập sơ 1 chút trước khi thâu không?”
Hùng zoom cái máy quay phim lại gần trên giường cho đến khi khuôn mặt tôi hiện rõ trên màn máy tính.
“Dạ .. con nghĩ thế vì con không biết làm gì hết.”...
Tôi vổ tay vào mép giường :“Lại đây ngồi gần mẹ. Mẹ chỉ cho … “
Nó bước chậm chạp đến gần. Đoạn đường 1 mét mà Hùng tưởng dài như cây số. Nó ngồi xuống. Nệm giường mềm nhũn oằn xuống dưới sức nặng của nó. Tiếng thở bổng nên gấp gáp và trong mắt hiện rõ nổi lo lằng. Tôi đặt tay lên vai nó. Người Hùng cứng lại. Trán hằn lên mấy nếp nhăn tuy tuổi còn quá bé.
Tôi trấn an :“Đừng sợ con của mẹ. Hồi nhỏ con cũng hôn mẹ trên môi mà. Bây giờ mình hôn nhẹ nhẹ cho quen cái đã nhé.”
“Dạ.”
Thế là tôi hôn nhanh lên môi nó. Tôi thấy nó rùng mình.
“Thế nào hở con?”
“Dạ con thấy thích. Thấy như có điện chạy dài trên lưng mẹ à.”
Tôi cười khúc khích :“Hèn gì mà con rùng mình. Bây giờ hôn lâu 1 chút nha.”
Tôi nghiêng mình đến trước đặt cặp môi mọng mềm mại đỏ hồng lên môi nó. Người nó cũng cứng lại rồi mềm đi. Lần này tôi hôn hơi lâu chừng vài giây mới lấy ra.
“Lần này thế nào?”
“Ô … mẹ ơi con thích lắm, đấu óc con quay quay hơi chóng mặt. Con muốn thử nữa.”
Tôi nghe nó nói thế thấy vui chi lạ. Tôi cười cười.
“Từ từ ông tướng. Rồi mẹ sẽ dạy cho con .. sau này con dạy lại cho người yêu nhé?”
Hùng đỏ mặt ngồi im không dám nói gì. Tôi bổng nhớ cuốn phim La Luna (1979) do Jill Clayburgh đóng với Matthew Barry, đạo diễn Bernado Bertolucci . Cuốn phim nói về 1 người ca sĩ dẫn theo con trai qua Ý hát. Sau khi bị khủng hoảng do khám phá ra con trai mình bị nghiện bạch phiến bà ta đã phạm tội loạn luân vì muốn cho con mình tránh xa nó.
Tôi nhớ đi xem phim này vào năm 1987 ở 1 rạp chiếu phim cũ cùng với bạn trai sau này là chồng tôi. Trong rạp lúc đó có khá nhiều cặp mẹ con đi xem làm chúng tôi hơi ngạc nhiên. Tôi và con trai có hôn nhau cũng là 1 lý do bất khả kháng và đặt biệt.
Chúng tôi cần phải có tiền để sống cho đến lúc tôi có thể kiếm được 1 việc làm ổn định. Tôi tự trấn an thế. Tự nhắc nhở mình là mình cần có tiền cứ thế nhiều lần. Tôi bảo.
“Con bắt đầu thâu phim đi. Mẹ nghĩ mình sẵn sàng rồi đó.”
Hùng bước lại máy tính bấm để web cam bắt đầu quay. Nó luống cuống bước khom lưng lại gần nhưng tôi có thể thấy quần đùi đang mặc bị dội lên. Tôi cảm thấy người nóng bừng. Không ngờ con trai tôi nhạy cảm như thế. Cố gắng che sự mắc cở của cả hai, tôi lấy giọng tự nhiên bảo.
“Ngồi sát mẹ một chút. Con trai thương của mẹ đâu nào? Lại đây cho mẹ nựng chút coi.”
Tôi cầm hai bờ vai nó, kéo nó nhẹ nhàng lại gần. Mái tóc Hùng để lòa xòa trên vầng trán thông minh. Mùi con trai mới lớn làm tôi như ngây dại. Hùng nhắm nghiền hai mắt. Người nó run lẩy bẩy.
Tôi tim đập bình bịch. Hai má nóng bừng nếu ai nhìn sẽ thấy chúng đỏ như màu lựu chín. Hơi thờ tôi dồn dập. Tôi đặt môi lên môi nó. Lần này lâu hơn. Tôi bổng rùng mình. Một luồng điện chạy từ môi rần rần tỏa ra. Môi Hùng đang khép chặt bổng hé ra bổng dưng lưỡi nó thè ra vào trong cặp môi đang hé nở của tôi.
Tô không biết tại sao nó biết làm thế. Sau này chỉ đoán là nó học qua phim ảnh. Miệng nó còn thơm mùi kem đánh răng, lưỡi ướt át nóng hổi đưa sâu vào miệng làm tôi không suy nghĩ ngậm nhanh. Tôi thấy lưỡi Hùng giật giật nước bọt tiết ra không ngớt chảy vào trong miệng tôi. Tôi nhắm mắt đê mê người rướn lên hai tay níu Hùng kéo mạnh vào lòng.
Nó cũng thế, tay nó vòng ra sau lưng ghì chặc . Ngực tôi tì sát vào, hai đầu ti sượng cứng như xuyên thủng áo đâm vào bộ ngực cường tráng của nó. Tôi dùng lưỡi mình đây sang bên nó, thè sâu vào trong. Miệng nó ngấu nghiến ham hố bú mớm như muốn nghiền nát bờ môi hồng mềm mại của mẹ nó ra. Bên dưới tôi bổng tụ nhiên nước chảy ra ươn ướt.
Bổng Hùng trân cứng người lại ghì tôi như muốn gãy lưng. Ô.. tôi biết chuyện gì đang xảy ra. Ngày xưa ảnh cũng thế này lúc chúng tôi hôn nhau lần đâu. Nhưng lần đó ảnh cọ sát cái đó vào người tôi. Lần này tôi và con chỉ hôn hít nhau thôi mà! Hùng bật rên lên trong miệng tôi.
“Ôi ôi …mẹ mẹ ơi…. Con con ah ah h ah chịu .. khônnnnnggggg nồi ô ô …. Ohhhhhhh”
Tôi tuy bối rối nhưng không vì thế mà xô nó ra sợ ảnh hưởng tâm lý không tốt sau này. Trái lại tôi ôm chặc nó hơn. Miệng tôi hôn trã .. tham lam .. cuồng nhiệt. Đến khi Hùng dịu lại người thôi rung rẩy tôi mới dừng lại rồi rút môi ra. Tôi nhìn nó, đặt đầu trên vai tôi âu yếm nhẹ nhàng bào.
“Được mà con. … Không sao. Không sao đâu. Mẹ hiểu.”
Hùng đề yên trên vai tôi khá lâu. Một lát sau nó rụt rè đứng lên. Không nói gì nó chạy vào trong phòng tắm. Tôi như người không hồn bước về phòng mình. Trong lòng còn bàng hoàng những gì mới xảy ra. Người tôi như sau khi lên cơn sốt. Cái gì thế này? Tại sao mình có thể hôn con … như hôn ảnh vậy. Lại làm cho nó đạt khoái cảm!
Riêng mình .. ôi … riêng mình tại sao mình cảm thấy thích? Chúa ơi tha tội cho con. Con đã làm 1 chuyện tội lỗi ghê gớm. Con đã phạm tội loạn luân rồi Chúa ơi. Tôi nặng nề gieo mình xuống giường. Đầu óc quay cuồng trống rỗng.
Sau 1 đêm dài trằn trọc đến gần sáng tôi mới ngủ được. Lúc tỉnh giấc thì đồng hồ đã 10 giờ sáng. Ánh sáng chiếu thẳng qua phòng len lỏi sau nếp gấp của tấm blind làm tôi chói mắt. Tôi tự hỏi tại sao Hùng không đánh thức tôi dậy làm đồ ăn sáng cho nó? Lúc nào tôi cũng không quên bồn phận cúa 1 người mẹ hiền kia mà.
Tôi ngồi dậy nhìn vào trong tấm gương to dùng trang điểm. Tôi đấy sao? Khuôn mặt bơ phờ còn đâu nét tươi mát hàng ngày thường lệ. Tóc tai rối bù như ổ quạ, miệng môi nhợt nhạt như 1 con mẹ điên nào chứ đâu phải là 1 người đàn bà quyến rũ từng xinh đẹp nhất vùng thung lũng hoa vàng này?
Tôi xuống lầu uể oải bước vào trong bếp. Trên bàn ăn Hùng đề lại một cái bao thư và vài dòng chữ trên miếng giấy nhỏ Post-it màu vàng
“Mẹ ơi, đây là hình con đã in ra đề mẹ gởi cho người ta. Con phải đi học. Con thương mẹ nhiều.”
Ngồi ôm đầu trong tay tôi không biết phải quyết định thế nào. Tôi phải làm sao đây? Ý nghĩ nếu tôi gởi cái hình này cho người ta lở mà người ta chụp lại phổ biến trên mạng thì sao? Tuy họ không có bản gốc nhưng cái gì cũng có thể xảy ra.
Tôi thẩn thờ mở bao thư ra. Nhìn thoáng qua mấy bức hình tôi giật bắn người. Trời ơi … có thể nào thế này? Hình khá rõ. Trong đó hai người ngồi trên giường từ lúc bắt đầu cho đến lúc hôn nhau rồi đứng dậy. Rỏ là 2 người tình nhân chứ không là 2 mẹ con trong sự say mê hôn hít cuồng nhiệt thế kia. Chỉ có lúc nó bẽn lẽn chờ đợi cho đến lúc cuối đặt đầu lên vai tôi là thấy chúng tôi là 2 mẹ con thật sự mà thôi.
Tôi không biết lúc nó chọn lựa và in các tấm hình này nó nghĩ thế nào. Riêng tôi, mặc cảm phạm tội lớn hơn bao giờ hết. Cơn buồn nôn lại đến khiến tôi muốn nôn ra … may mà mình chưa có ăn sáng.
Tôi đem cái laptop ra. Có email của người đàn ông đến. Ông ta tỏ vẻ rất hứng thú và vô cùng nôn nóng. Ông ta dùng chữ “we” tức là chúng tôi nên tôi đoán là 2 vợ chồng. Tôi lắc đầu không hiểu nổi. Tại sao có những kẻ đầu óc bệnh hoạn thế này .. mà họ có tiền nhiều để đốt thế không biết?
Ông ta giải thích rất cặn kẻ cách dùng Paypal đề nhận tiền làm sao, rồi hối thúc tôi làm 1 cái account để nhận tiền cho mau. Tuy không muốn làm Paypal vì nó đòi hỏi tất cả chi tiết về cá nhân như địa chỉ, điện thoại, credit, vv nhưng vì quá cần tiền gấp nên tôi phải làm thôi. Chỉ tốn chừng 5 phút đánh máy là xong và tôi ngồi chờ Palpal chấp thuận.
Bên ngoài trời trở lạnh. Cái lạnh dể chịu của Bắc CA không quá gắt gao như miền đông hay ướt đẩm trên phía cực Bắc nước Mỹ. Không khí ờ đây đúng là thiên đàng, thật sạch, không quá lạnh và không quá nóng nên cây cối xanh tươi hoa đủ màu khoe sắc.
Sau vườn những nụ hoa cúc vàng và anh đào bắt đầu hé nở. Những cây này do chồng tôi trồng lúc mới mua căn nhà mười mấy năm trước. Chúng nó bây giờ lớn nhanh nhưng tràn sức sống không như tôi bây giờ mệt mỏi cảm thấy mình già đi. Những con chim nhỏ humingbird loay hoay thật nhanh trên vài bông hoa rực rở nhất rồi vút đi như những mũi tên.
Tôi cảm thấy cô đơn và thèm một vòng tay đàn ông khỏe mạnh. Khi chỉ 1 mình trong nhà những lúc này là lúc thấy mình lẻ loi nhất. Tôi bổng nhớ cái cảm giác hôn con ngày hôm qua. Rùng mình vì biết mình thật sự thích nó.
Tôi lắc đầu mấy cái để dẹp ý nghĩ đó, đứng dậy sửa soạn đi tắm cho 1 ngày mới. Sáng nào tôi cũng vào Gym tập thể dục nhưng membership đã hết hạn 2 tháng nay. Có lẽ tôi phải chạy bộ ngoài công viên vậy.
Trong phòng tằm chồng tôi gằn gương đầy chung quanh. Ảnh bảo như thế khi tắm chung vời tôi có thể thấy hết mọi góc cạnh trên cơ thể mà ảnh cho là hoàn hảo nhất. Tôi trần truồng đứng nhìn mình trong gương. Sắp 40 mà bụng tôi không có chút mở thừa nhờ tập thể dục đều đặn 2 đến 3 tiếng mỗi ngày.
Da tôi trằng, láng không có lấy 1 vết sẹo. Ngực căng dựng thẳng lên không cần sú chiêng. Cặp mông đầy đặn no tròn không lép như đa số đàn bà Á châu. Chồng tôi vẫn hay đùa là ai cũng như tôi thì bác sĩ giải phẫu phải đi ăn xin hết cả.
Nhưng tôi hãnh diện nhất là khuôn mặt và dáng vóc cao như người mẫu của mình. Mắt mũi môi đều hoàn hảo tuy hai gò má khá cao. Có lẽ vì thế mà mình cao số hay chăng?
Tôi đặt tay lên ngực. Nhắm mắt tưởng tượng vòng tay yêu quí của chồng. Hai đầu vú cứng lên, tôi vân vê nhè nhẹ như trước đây ảnh vẫn hay làm lúc 2 vợ chồng tắm chung với nhau. Phía dưới tôi ướt thật nhanh. Tôi rất mẫn cảm. Tay tôi sờ xuống dưới. Bên dưới lớp lông đen mịn như lụa là chổ kích thích nhất ảnh hay rờ rẫm và hôn hít.
Tôi bước vào trong bồn vuốt ve chính mình, tự thỏa mãn để làm giảm bớt niềm cô đơn trong tâm hồn. Trong 2 năm nay đây là lần đầu tiên tôi thủ dâm. Cơn khoái lạc đến thật nhanh khiến tôi quằn quại nẩy cao người tay móc sâu vào bên trong, lòng bàn tay ép mạnh trên cái mu cao cho tăng phần khoái cảm.
“Ahhh hhh hhh” Tôi thở hắc ra.
Trong người niềm bức rức dịu lại nhưng sự cô đơn lại tràn đến như thủy triều đang lên.
Nhờ credit chưa bị điểm xấu nên Paypal chấp thuận tôi rất nhanh. Tôi báo cho người ta biết và chỉ vài phút là thư của Paypal đến cho biết tiền đã nhận được. Tôi không biết là đáng lo hay mừng.
Số tiền này đủ trã tiền tháng này và dư 1 ít đề trang trãi các chi phí khác, cọng thêm lương bán kem của Hùng thì tháng này tạm ổn. Nhưng còn 2 tháng tiền nhà chưa trã trước đó thì sao? Thôi tới đâu hay tới đó. Tôi lái xe ra bưu điện gởi Express cho họ những tấm hình quái đản này.
Những ngày kế đó chúng tôi trở lại cuộc sống 2 mẹ con bình thường như chưa có gì xảy ra. Tôi vẫn tự nhiên trước mặt con trai tôi. Hùng cũng thế, tuy đôi lúc tôi bắt gặp nó nhìn tôi đăm đăm rồi xấu hổ quay mặt đi. Mọi lúc chúng tôi vẫn gần gủi nhau. Ngày Hùng đi thi bóng rổ hay tennis tôi bao giờ cũng đi theo cổ vũ. Hôm nay SAT điểm về Hùng được gần tối đa khiến tôi mừng muốn rớt nước mắt.
Ông ta lại email cho tôi. Trong lá thư ông bảo đã nhận được hình và chất lượng cũng như hình thức thật quá sức tưởng tượng của họ. Họ bảo đây là những tấm hình giá trị và thật nhất từ lúc họ gởi quảng cáo lên mạng. Họ thú thật là nhờ những tấm này mà họ cảm thấy yêu đời hơn bao giờ hết?????? Thế là sao???? Nhưng rồi các dòng chử tiếp làm tôi tái xanh mặt mày muốn ngất đi.
“Chúng tôi sẽ gởi $3000 nếu các hình tới có cảnh 2 mẹ con hôn và sờ mó nhau.”
Tôi lập tức tắt cái laptop ngay. Trong đầu tôi chửi, “Đồ mất dạy, vô luân, vô đạo đức, vô văn hóa. Thứ khốn nạn thật chưa từng thấy trên đời.” Không bao giờ tôi có thể tưởng tượng có người có thể nghĩ ra điều quái gở này. Vừa thôi chứ! Chúng tôi là người chứ đâu phải con vật mà ông có thể đề nghị như thế? Sao ông với mẹ ông không sờ soạng nhau đi?
Trên đời này sao có nhiều người bệnh thế không biết! Ông hàng xóm lảng vảng rình rập nhìn lén qua hàng rào những lúc tôi phơi áo ngoài sân. Anh bạn vợ con đùm đề rủ tôi đi ăn rồi bảo .. yêu tôi, muốn bỏ vợ để lấy tôi! Kế nhà cặp vợ chồng Mỹ trằng mà con vợ sồ sồ mỗi lần chồng đi làm thằng Mỹ đen đưa thư đến là đem nó vào trong nhà cả tiếng sau mới thấy ra!
Tôi thật là ngao ngán cho cái xã hội này. Tôi nhất định không trã lời ông ta vì tôi là 1 người phụ nữ có giáo dục, có học thức cao, có văn hóa. Nếu tôi trã lời chỉ sợ các lời viết ra bẩn thêm tay.
Trong các tuần tới tôi tạm quên đi nỗi lo tài chính. Hùng được 1 trường đại học nồi tiếng nhất miền Tây nhận nhờ học giỏi cọng thêm các sinh hoạt nhiệt tình trong và ngoài trường. Nó vào đại học sớm hơn 2 năm. Hai mẹ con tôi ôm nhau mừng rở. Riêng tôi cứ khóc mãi không thôi. Thế là trời cũng còn thương chúng tôi.
Tháng này lại đến lúc trã tiền nhà. Nổi vui chưa hết nổi lo lại đến. Thấy tôi dàu dàu nét mặt Hùng cũng đến an ủi hỏi han nhưng tôi không nói gì nhiều. Tôi lại lấy cái laptop mở lên. Mấy tuần nay tôi không vào coi email một phần vì sợ và còn giận qua lời đề nghị ghê tởm kia. Hôm nay vào tôi thấy 5 cái thư của ông ta. Ông ta cũng lập lại lời đề nghị trên trong mỗi lá thư, nhưng riêng thư chót ông mới gởi hôm nay họ đề nghị sẽ tăng lên $5000!
Vì đã chuẩn bị tinh thần nên tôi không bị shock lắm. Nhưng số tiền quá lớn khiến tôi suy nghỉ lại. Số tiền này có thể cho tôi yên ổn trong vòng 3 hay 4 tháng với lối chi tiêu tiện tặn gần đây. Biết đâu lúc đó tôi kiếm được việc làm thì sao! Nhưng rồi tôi lại rối trí vì không biết phải nói với Hùng thế nào.
Một bửa ăn tối nặng nề trôi qua. Hùng nhìn tôi lo lắng. Nó gợi chuyện mấy lần nhưng tôi chỉ ừ hử cho xong. Nó thừa thông minh để biết tại sao nhưng nó chẳng làm gì được. Chuyện mấy tấm hình nó cũng biết nhờ chúng mà tháng này chúng tôi tạm yên.
Tôi ăn đã xong nhưng chưa đứng lên. Hùng xin phép tôi dọn bàn rồi tự động rửa chén lau chùi bàn ghế tuy tôi ít khi để nó động đến. Tôi định mở miệng mấy lần mà dừng lại. Hai tay tôi bối rối vân vê tà áo pajama lụa. Đây là thói quen vô ý thức mỗi lúc không biết làm gì. Hùng lau bàn xong đứng sau lưng tôi. Nó ôm hai vai mẹ nó cúi xuống thủ thỉ.
“Mẹ đừng buồn quá mẹ ạ. Con thương mẹ.”
Tôi cầm chặc tay nó rồi bậc khóc nức nở.
“Con ơi … Mẹ không biết phải thế nào … Làm sao hở con. Tháng này làm sao có tiền? “
Hùng ấp úng.
“Con vô dụng qúa mẹ ạ. Đến giờ mà cũng không giúp được mẹ.”
Rồi nó cũng nấc lên giọng nói nghẹn lại. Tôi đứng lên quay lại ôm chặc nó vào lòng. Hai mẹ con đứng ôm nhau khóc lóc khá lâu. Một lát sau tôi cắn răng nói.
“Họ nói họ sẽ trã tiền nhiều hơn.”
“Ai ? … Ồ… con hiểu rồi mấy người đó. Họ muốn mình làm hình mới hở mẹ?”
Hùng đỏ mặt nhưng nó có vẻ nôn nóng. Trong mắt nó thấy một vẻ mừng khó tả. Tôi quyết định.
“Ừ thì hình mới. Tí nữa mẹ chỉ con làm sao con làm theo vậy nha?”
Tôi thấy Hùng rùng mình mấy lần qua cặp vú mềm mại của tôi. Vòng tay nó bổng siết tôi chặc hơn. Nó dúi đầu vào tóc tôi hôn hít rồi vụng về hôn lên tai lên má mẹ nó. Tôi cũng rùng mình. Vòng tay con tôi ấm quá, chặc quá làm tôi cảm thấy yên ổn hơn bao giờ hết. Tôi để yên cho nó hôn hít sau rồi ngẩng đầu lên hôn nhanh lên môi nó rồi đẩy nó ra.
“Được rồi. Thế này con nhé. Như lần trước con lên phòng chuẩn bị. Mẹ sẽ trã lời cho họ biết xong tí nữa mẹ vào.
Trở lại laptop tôi viết thư cho ông ta bảo đồng ý. Có lẽ họ đang mong chờ cả ngày hôm nay hay sao mà chỉ vài phút sau tôi được Paypal cho biết đã nhận được số tiền $5000 trong trương mục.
Tôi vào phòng tắm làm vệ sinh, thoa tí dầu thơm lên cồ rồi ..nách. Cái quần lót hồng mỏng dính nhỏ xíu chỉ đủ che kín chổ đó tôi kéo dọc lên trên cặp đùi dài. Mấy sợi lông mọc có vẻ vô trật tự lòi ra 2 bên xilip tôi lấy nhíp nhổ đi. Mấy loại quần lót lớn bị chồng cho là nhà quê tôi đã cho vào thùng rác từ lâu.
Định mặc xú chiêng vào không hiểu sao tôi lại cởi ra. Cái áo ngủ mỏng ngắn màu trắng có roan hững hờ che một nửa ngực thấy gò vú trắng nỏn cao ngất. Nó ngắn chỉ đủ che cặp mông đầy đặn mà chồng tôi không ngừng xoa bóp hay đánh khẻ mỗi khi làm tình kiểu thú.
Tôi liếc nhìn mình trong gương rôi quay đi. Hai đầu vú tôi sượng cứng trên đôi quầng vú còn hồng to như đồng đô la chưa mấy thâm đen tuy chồng con bú đã nhiều lần. Bên dưới cái quần lót hồng lồ lộ phía trước một màu đen lúc ẩn lúc hiện.
Chính tôi nhìn tôi còn thấy lôi cuốn không biết con tôi nghĩ sao. Nhưng có lấy tiền người ta thì phải lấy cho đàng hoàng. Tôi nghĩ vậy. Biết đâu chính họ sẽ giúp đở thêm cho mình sau này thì sao và lương tâm tôi may ra nhờ thế mà yên tĩnh hơn. Tôi nghĩ xa ra thế. Tôi đánh thêm tí má hồng và tô cặp môi với cây son hồng đậm rồi mới ra khỏi phòng.
Phòng ngủ Hùng để đèn sáng choang. Tôi bảo nó làm thế để hình cho được rõ. Tôi gỏ cửa ít cái rồi bước vào. Mùi nước hoa đem theo ùa ngập vào trong phòng. Tôi thấy nó đang loay hoay quay cái web cam chiếu vào góc giường. Nó liếc lên nhìn tôi, miệng há hốc kinh ngạc …
“Mẹ … ô … mẹ …….”
Tôi mặt đỏ bừng lấy vẻ tự nhiên nói.
“Gì thế? Con xong chưa? Thấy mẹ có đẹp không nè?“
Tôi thấy cặp mắt Hùng giương to hết cở. Nó không nói thêm được tiếng nào. Có lẽ nó chưa bao giờ thấy 1 người đàn bà khêu gơi thế này mà lại là mẹ nó như đang trần truồng trước mặt. Cổ họng nó trồi lên xuống có lẽ vì nuốt nước bọt ừng ực hay sao đó. Tôi lại gần, ngực tôi tưng tức khó chịu. Bên dưới nước nhờn bắt đầu tiết ra thật là xấu hổ.
Tôi thì thầm nhẹ nhàng chỉ để cho chúng tôi nghe.
“Bắt đầu đi con … Hả… sao con không nói gì hết vậy?”
Hùng bấm nhanh máy rồi quay sang tôi hai mắt nhìn từ trên xuống dưới Nó ấp úng.
“Mẹ .. mẹ đẹp quá ….. mẹ là người đán bà đẹp nhất thế giới!”
Nó nhìn chăm chăm vào ngực tôi, rồi bước lại gần . Hai hạt đậu to như ngón trỏ càng cứng hơn như muốn vở tung. Lớp vải mơn trớn chúng lúc tôi hít sâu vào lấy can đảm làm tôi bổng dưng kích thích thêm.
Tôi vòng tay sau lưng nó. Rùng mình khi thỏi gổ cứng trong quần nó chạm vào bụng tôi. Tôi nhìn nó đăm đăm vào sâu trong đôi mất nó long lanh. Tôi hơi nghiêng đầu lên vai nó rồi nhắm mắt lại, môi tôi hé ra … dâng hiến, cảm thấy như một cô tình nhân bé nhõ mới biết yêu cho người tình nụ hôn đầu.
Tôi rùng mình khi môi nó đặt lên môi tôi, rồi nhanh chóng đút lưỡi vào trong miệng qua cặp môi mọng tô son hồng rực rở ngọ nguậy bên trong. Tôi bị chóng mặt và quá kích thích. Môi lưỡi chúng tôi rung bừng bực. Tôi cầm tay nó kéo lên ….
Hùng hơi khựng lại và rồi hiểu ý tôi nó cầm một bên vú tôi trong bàn tay to lớn hơi thô. Miệng nó rít lên trong miệng tôi.
Grrrgrrrr grr gr rgrrrrrmmmmm …”
Tay nó không ngừng xoa nắn tí mẹ nó rồi bạo dạn không chờ tôi hướng dẫn hay cho phép, luồn tay thò hẳn vào bên trong áo ngủ vuốt ve xoa nắn không ngừng. Bàn tay nó to che khuất bóp nguyên cả trái vú rắn chắc, vụng về dày vò chúng.
Tôi ưỡn người lên cọ ngực sát vào tay nó để khuyến khích thêm khiến nó thoa bóp càng thô bạo hơn như muốn làm nát vú mẹ nó ra. Chưa ai từng bóp vú tôi thế này. Ngay cả chồng tôi ảnh bao giờ cũng nâng niu chúng nhẹ nhàng như sợ mạnh tay sẽ làm hõng chúng. Đứa con yêu hiền lành của tôi sao bồng mạnh bạo thế này? Nhưng sao lại làm cho cặp vú lâu ngày không đàn ông được dày vò vô cùng thỏa mãn.
Ngực tôi như nát trong tay nó. Miệng tôi cũng thế, nó không còn thuộc tôi mà là vật sở hữu của con trai mặc tình nó muốn làm gì thì làm. Hùng ngấu nghiến miệng mẹ nó, tham lam hôn hít. Cái lưỡi cả hai chạy loạn lên hết trong miệng bên này lại chạy sang bên kia.
Dương vật Hùng nóng hổi cọ lên xuống trong làn da bụng trắng mà cái áo ngủ bây giờ tốc lên làm cái quần lót tôi lộ ra. Dương vật nó bỗng cứng và nở to ra khi nó cọ sát vào người mẹ nó cuồng nhiệt hơn rôi nó rú lên, nhấc bổng cả người tôi lên để đầu gục vào vai gào lên như vô tận.
“Mẹ …. MẸ … con chết …… chết …. mất ……….. mẹ ơi iiiiiiii ơi ……….
Tôi hỏng cả người lên khi con tôi kéo mạnh nhấc tôi lên. Tay tôi vóng qua cồ nó, hai chân quàng sau lưng. Mông tôi nhấp nhô lên xuống để cái âm hộ ướt nhẹp sau cái quần lót mỏng cọ sát vào dương vật nóng bỏng đang giật giật trong cơn xuất tinh của nó.
Tinh khí Hùng ngấm xuyên qua quần đùi rồi qua quần lót tôi. Mùi tinh khí trong phòng bỗng dâng lên nồng nặc. Dương vật nó vẫn còn thỉnh thoảng giật lên xuống ngay sau khi tinh khí dù đã ra hết. Hùng như khụy xuống đứng không vững .
Tôi đứng xuống buông nó ra. Cái áo ngủ tốc cao lên phô cặp vú to kiêu hãnh tôi để trần thế cho con tôi ngắm chứng vài giây. Rồi như mắc cở tôi kéo xuống thật nhanh.
“Con sao mà lúc nào cũng …mạnh bạo với … người ta …“
Tôi không nói hết liếc xuống dưới phía Hùng thấy chổ đó cũng còn nhô dài ra. Trên quần còn ướt đẫm nước nhờn. Tôi vén áo lên nhìn vào quần lót thấy còn lem vết nhớt quên Hùng đang trố mắt nhìn. Nhìn lên lại thấy miệng nó há hốc ra mới hiểu mình đang làm gì bèn xấu hổ nũng nịu trách.
“ Hư quá đi mà… cứ nhìn mẹ như thế mẹ không có chịu đâu.”
Rôi ngúng ngẩy tôi bỏ ra khỏi phòng biết cặp mặt nó đang hau háu nhìn theo như đóng đinh vào cặp mông qua bước đi như rắn ỏng ẹo của người mẹ vô cùng xinh đẹp dễ thương kia.
________________________________
mavinhtrinh
Sep 4 2010, 03:12 PM
Hôm qua tôi ngủ yên giấc hơn lần trước. Khi dậy thì cũng thấy trời đã sáng. Tiếng chim hót líu lo sau vườn vọng qua cửa kính làm tôi thấy yêu đời.
Tôi ngồi dậy vươn vai ít cái. Vén màn blind nhìn phía sau vườn mọi thứ như đang thay đổi. Sức sống vạn vật như dâng tràn khắp nơi và trong lòng tôi mùa xuân đang tới. Mùa xuân đang đến.
Tôi thầm nghĩ. Cảm giác yên ổn này chỉ có khi chồng tôi còn sống và gia đình chúng tôi thật hạnh phúc. Tôi vào phòng tắm vặn nước đầy trong bồn, bỏ xà phòng làm bọt bubble bath vào rồi thả người vào trong.
Tôi nhắm mắt lại nhớ lại ngày hôm qua. Tôi bỏng thấy xấu hổ và 1 mặc cảm phạm tội lại đi đến. Tuy nhiên cảm giác yên tâm do cái lo tài chánh đã biến mất khiến tôi lại gạt đi cái ý nghĩ phạm tội kia.
Tôi lại tự rờ rẫm trên người. Tôi bồng nhớ cái cảm giác gần như khoái lạc khi dương vật con trai yêu cọ sát vào chổ kín của mình.
Có lẽ chỉ cần vài giây nữa thôi tối qua là tôi cũng nổ tung ra. Cái cảm giác mình thật bé nhỏ khi nó dễ dàng nhấc bổng tôi lên phía dưới nhấp nhô nhanh chóng như thoi đưa khiến tôi bàng hoàng tiết nước nhờn nhiều hơn.
Cái cảm giác phạm tội lại đi đến nhưng đồng thời tay tôi cũng liên tục miết nhanh phía dưới. Đầu óc tôi chỉ nghĩ đến hình ảnh tôi và con quyện vào nhau không rời và tiếng rú của nó gieo vào trong tâm khảm kích thích tôi không còn chịu đựng nổi nữa.
Tôi rít lên….
“Ơi .. ôi …. Hùng …. Hùng ….. Hùng con …. Con … “
Sau cơn khoái lạc, mặt mày tôi có lẽ đỏ như gấc chín. Tôi không ngờ mình đang thũ dâm lại nghĩ đến nó. Tôi là 1 người phụ nử Á Đông hiền lành chung thủy kia mà! Tại sao tôi lại có ý nghĩ bất trinh với chồng.. mà còn tệ hại hơn là ý nghĩ phạm tội với con trai mình?
Tôi bổng khóc nấc lên thấy nhục nhã hơn bao giờ hết. Bao nhiêu câu hỏi tại sao trong đầu nhưng cái trả lời bao giờ cũng chỉ là một. Đó là cái cần tiền thôi thúc làm tôi không còn khả năng hay ý chí chống lại các cám dỗ hay tội lỗi lúc nào củng răm rắp xúi tôi phạm tội.
Nhưng cái phạm tội này tôi không cho là ghê gớm như phải bất trinh với chồng nếu tôi có phải làm ca ve trang trãi nợ nần. Với tôi, cái bán thân còn kinh khủng dơ bẩn hơn nên không bao giờ tôi nghĩ đến chúng.
Chỉ có trong lúc này tôi lại có ý nghĩ so sánh mà thôi. Bây giờ nghĩ lại tôi cho rằng mình lúc đó đang cố biện hộ tự bào chửa cho điều mình biết là sai.
Chừng nữa tiếng sau tôi thay đồ rồi uể ỏi xuống nhà. Trên bàn ăn Hùng cũng đã để tập phong bì với những bức hình như trước. Tôi không buồn coi lại đem nó ra xe lái tới bưu điện gởi đi.
Lại vài tuần lể trôi qua. Mọi chuyện vẫn như cũ nhưng Hùng tìm cách gần gũi tôi hơn làm tôi cảm thấy lo lắng. Mổi khi học hay làm về nó lại gần ôm tôi rồi tìm cách hôn tôi. Tôi chỉ cho nó hôn nhẹ xong rồi đẫy nó ra bảo :
“Được rồi con. Đừng đi quá xa con à.
Tôi vẫn cố giữ một khoảng cách với nó tuy đôi lúc lòng tôi quặn lại khi thấy nó buồn bả bỏ đi lên phòng.
Nhưng điều tôi yên tâm là nó vẫn học hành chăm chỉ như thường lệ và vẫn chăm sóc tôi tận tình. Ánh mắt say mê của nó khi nhìn tôi khiến nhiều khi tôi rùng mình vì xúc động.
Nhưng tôi là 1 người đàn bà nhiều lý trí. Tôi không thể để cảm xúc bồng bột dẫn đi quá xa mà có chết đi cũng không hết tội. Tôi không thể để phạm tội với chồng tôi và làm gì có thể ảnh hưởng tương lai con yêu của tôi.
Tôi cũng sợ cho cảm xúc của mình. Tuy là lý trí mạnh mẽ thế mà những lúc hôn nó tôi hoàn toàn buông thả. Nên tôi sợ cho chính tôi, nếu mình không kiểm soát chính mình thì điêu nguy hiểm nhất có thể sẽ sảy ra.
Những lá thư cũa người đàn ông đến đều đặn nhưng tôi không xem nội dung nó. Lúc này chúng tôi tạm yên ổn nên tôi cảm thấy không cần thiết. Nhưng một điêu đáng buồn là… thêm 3 tháng nữa mà tôi vẫn chưa tìm ra việc làm.
Tuy nhiên có điều đáng khích lệ là tôi cũng được một hãng gọi phỏng vấn qua điện thoại nhưng người ta sợ tôi kinh nghiệm quá ít nên không gọi phỏng vấn lần hai.
Thế rồi hôm kia chuông điện thoại vang. Tôi nhấc nó lên ngạc nhiên khi nghe 1 tiếng Anh xa lạ có giọng … người Việt.
-"Hello .. may I talk to Ms Judy Nguyet? (Chào cô, tôi có thể nói chuyện với cô Judy Nguỵêt được không ạ)”
“ Yes, I am speaking..” (Vâng tôi đang nói chuyện đây)
Tôi ngạc nhiên trã lời.
Rôi một giọng Bắc Kỳ … RẶC nói tiếng Việt vang lên.
“Chào cô. Xin tự giới thiệu tôi là Tuấn. Tôi là người liên lạc với cô lâu nay về các bức hình.”
Tôi nghe như sét đánh bên tai. Tôi sửng sờ ít lâu không nói thêm được tiếng nào cho đến khi người đàn ông tên Tuấn kia nói tiếp.
“Thưa cô. Trong 2 tháng nay tôi cố gắng liên lạc với cô nhưng vì không thấy trã lời nên nay gọi điện để hiểu nguyên nhân chứ không có ý gì khác.”
Tôi ấp úng…
“Ổ thưa ông… tôi không có nhiều thì giờ vào email nên chưa đọc thơ ông.
Tôi nói dối cãm thấy ngượng mồm. Nhưng người đàn ông tên Tuấn có vẽ mừng. Anh ta vội nói.
“Thế à. Tôi chỉ sợ cô đọc rồi giận nên không viết thư cho chúng tôi. Nếu có thể, xin cô đọc rồi cho chúng tôi biết được không ạ? Chỉ xin phép cô đọc cái lá thư cuối cũng được. Tôi không dám quấy rầy cô nhiều. Xin chào cô.”
Tuấn lễ phép chào tôi xong cúp máy. Tôi thẫn thờ thả máy xuống ngồi thỡ gấp. Tim tôi vẫn còn đập mạnh sau cú điện thoại bất chợt không mong này. Tôi sợ Paypal là thế. Họ sẽ biết gia đình tôi ở đâu, điện thoại số mấy có gì họ quấy rầy … hay tồng tiền tôi thì sao?
Trời ơi! Lại còn đây là người Việt nữa mới ghê. Tuy nhiên giọng nói cho tôi biết họ không phải là người Bắc di cư như gia đình tôi. Tôi từng ờ VN sau ngày mất nước đến 12 tuổi mới sang Mỹ theo diện HO nên tôi biết rõ giọng nói này. Họ là người Bắc sau 75.
Thế này thì tôi cũng yên tâm chút. Tức là họ không biết gì về tôi hay gia đình bà con bạn bè của tôi cả. Chờ cho tim đập nhẹ lại tôi lại lấy cái laptop ra.
Có lẽ có hơn 20 lá thư của Tuấn viết cho tôi trong 2 tháng này. Cái này cho thấy anh ta đang nôn nóng kinh khủng. Điều gì khiến 1 người có vẽ rất lịch sự qua giọng nói lại nôn nóng thế này..????
Tôi ngồi đọc lá thư chót trong hơn 20 lá thư kia. Là thư viết bằng tiếng Việt.
-Chào cô Judy Nguyệt,
Chúng tôi không biết tại sao cô không trã lời chúng tôi. Nếu là những gì chúng tôi đề nghị làm cô phật ý chúng tôi thành thật xin lỗi. Nếu vì lý do gì mà thư không tới tay cô được hy vọng lá thư này sẽ đến và cô sẽ đọc.
Chúng tôi xin lập lại một đề nghị rất đơn giản, không có đi quá xa tin thế nào cô cũng sẽ chấp nhận được.
Tháng tới đây chúng tôi xin mua vé máy bay cho cô và em sang Florida chơi và thăm gia đình chúng tôi trong 2 ngày cuối tuần. Mọi chi phí chúng tôi xin chịu và sẽ biếu cô $20,000. Nếu cô đồng ý tôi sẽ cho biết thêm chi tiết vào thơ sau.
Ký tên :Tuấn.
Tôi ngồi thờ ra không biết nghĩ gì. Tôi hoàn toàn không hiểu được người này. Tại sao họ có thể bỏ tiền ra như rác cho những chuyện loạn luân ghê tởm thế này.
Tuy họ chưa nói trong thời gian 2 ngày bên Florida chúng tôi sẽ làm gì nhưng tôi đâu phải ngu đâu mà không đoán được ý họ! Nhưng tôi lại nghĩ. Có gì thì cũng thử coi. Nếu đi quá trớn mình chỉ từ chối là xong thôi.
Tôi viết thư trã lời Tuấn, bảo tôi sẽ quyết định sau khi biết thêm chi tiết.
Thư sau Tuấn hỏi tôi tên Yahoo Messenger để chat. Tôi gời cho anh ta và vào YM chờ đợi.
Đoạn chat thế này:
-Chào cô
-Chào anh
-Cô khỏe chứ. Xin lỗi đã làm cô lo lắng. Tôi thường không bao giờ làm đường đột thế. Chỉ vì không nhịn được nên phải gọi điện quấy rầy cô.
-Không sao đâu anh
-Chúng tôi rất mừng cô đã đọc thư. Thú thật chúng tôi rất lo sợ cô từ chối. Bây giờ tôi xin đề nghị vài điều với cô.
-Dạ anh cứ nói.
- Như cô biết chúng tôi sẽ trả mọi chi phí và thù lao riêng là $20000 vào Paypal ngay sau khi cô lên máy bay. Vì số tiến khá lớn dù tin cô chúng tôi cũng cẩn thận một chút mong cô bỏ qua cho.
-Anh co thể cho biết anh muon chung toi làm gì? (tôi viết mà run nên đánh máy trật lên trật xuống)
-Dạ thưa cô. Chúng tôi muốn rất đơn giản và không có gì phải đòi hỏi xem cô và em làm gì quá trớn cả. Chúng tôi chỉ muốn cô ở trong nhà nói chuyện, ăn uống chơi quanh vùng. Sau 2 ngày cô và em sẽ trở về không có gì phải lo.
-Thật chỉ có thế thôi à? (tôi dừng một lúc lâu sau mới viết)
- Dạ thật. Chỉ cần cô và em dù có chuyện gì xãy ra trong nhà, hoàn toàn không dính líu gì đến cô và em, xin cô bỏ qua đừng để ý.
-Dạ thế thì tốt. Xin phép anh cho tôi suy nghĩ lại. Ngày mai tôi sẽ cho anh biết quyết định của tôi.
-Dạ cám ơn cô. Bye ạ.
-Dạ bye anh.
Đoạn chat ngắn ngủi nhưng làm tôi suy nghĩ khá lâu. Mãi đến khi Hùng về tôi mới sực nhớ mình chưa làm cơm tối. Tôi bảo nó đi ăn tối tại 1 tiệm phở gần nhà vì tôi không kịp làm bếp vả lại trong người hơi mệt mỏi qua cuộc suy nghĩ lung tung vừa qua.
Tối về tôi kể lại cho Hùng mọi chuyện. Hùng sáng mắt lên khi nghe thấy số tiền không lồ mà lại còn có dịp đi chơi xa với mẹ.
Nó đáp.- "Đi liền đi mẹ. Con chưa đi Florida bao giờ (nó đi rồi còn nhỏ nên không nhớ). Bây giờ bên đó biển vẫn còn tắm được .. vui lắm mẹ à.
Rồi như thấy tôi còn có vẽ lo lắng. Nó trấn an.
- "Mẹ đừng có lo thằng chả. Có con đây không ai ăn hiếp mẹ được cả.
Nó vừa nói vừa khuynh tay cho tôi thấy bắp thịt của cánh tay rắn chắc trên bộ ngực khỏe mạnh mặc cái áo thun như muốn nức ra làm tôi xao xuyến.
Tôi cười khúc khích lấy tay bấm bấm vào cánh tay nó. Móng tay tôi dài sợ nó đau nên tôi chỉ bấm nhẹ.
- "Xí … mềm xèo thế này mà đòi bảo vệ mẹ à…. ?
Hùng hứ lên rồi ra vẻ giận nó lại ôm người tôi nhấc lên để chứng tỏ cho thấy nó rất mạnh. Cánh tay nó ôm riết làm tôi như nghẹt thở. Tôi vùng vẫy.
- "Thả mẹ ra… làm mẹ thở không được nè.. thôi cho mẹ xin lỗi …. Con mạnh lắm… hi hi..”
Hùng nới lỏng tay ra nhưng không buông tôi xuống. Vẫn còn bị nó ôm sát, ngực và bướm tôi dán chặt vào thân hình cừong tráng, Tôi nhìn xuống thấy nó ngước lên, bèn vuốt ve khuôn mặt nó mắt tôi lộ vẽ thương yêu.
Hùng buông tôi xuống nhưng tôi lại níu nó gục đầu vào vai không muốn rời. Mùi đàn ông trong người con tôi lại nổi lên nồng nàn. Tôi như ngạt thở ôm ghì nó một lúc lâu.
Tôi cảm thấy được bảo vệ che chở một cách tuyệt đối. Con tôi đã lớn. Có lẽ đến lúc nó phải bảo vệ chăm sóc mẹ nó rồi. Hai tay nó từ trên lưng bổng tuột xuống như vô tình để trên mông mà tôi vẫn để yên. Sau đó tôi buông ra bảo.
- "Sao lại sờ mông mẹ… Mẹ không cho phép con làm thế.:”
Nhưng giọng nói tôi cho nó biết tôi không có thật nghĩ như thế. Hùng lại ôm tôi. Lần này nó tự nhiên để tay lên mông mẹ nó. Sao mà nó bạo dạn thế không biết.
Cặp mông chỉ có ba nó là người duy nhất từng được phép sờ. Tôi vẫn để yên. Nhưng khi tôi cảm thấy phía dưới nó bắt đầu căng lên tôi bối rối đẩy nó ra.
-"Thôi … cho mẹ xin… Sao mà càng ngày càng hư thế này?
Tôi bẽn lẽn bỏ nó ra rồi chạy vào phòng đóng cửa lại. Tim tôi lại đập thình thịch. Tối đó tôi nằm nghĩ miên man không biết mình sẽ làm gì với số tiền quá lớn như thế. Nghĩ đến mấy bộ quần áo mà 2 năm nay vẫn chưa thay đổi tôi lại trờ nên vui hơn.
Hôm sau tôi đưa tên tuồi 2 mẹ con cho Tuấn để anh ta mua vé máy bay. Tuần này chúng tôi lên đường đi Miami. Tuấn cũng email cho tôi hình ảnh của anh ta để chúng tôi có thể nhận diện tại phi trường.
Qua hình tôi thấy Tuấn là một người đàn ông chừng dưới 40 có lẽ nhỏ hơn tôi ít tuổi. Anh ta tuy không thấy lo lớn vạm vở như Hùng nhưng dáng cao ráo và khá đẹp trai lại thấy có vẻ tự tin chửng chạc của một người giàu có.
---------------
Bước xuống phi trường St. Petersburg, tôi cảm thấy thoải mái một chút. Khí hậu đột ngột thay đổi khá nhiều. Ờ San Jose CA chừng 12, 13 độ C nhưng bây giờ ờ Clearwater Florida là 26, 27 độ.
Nơi này tôi và chồng từng đến để tắm biễn và thăm bà con lúc Hùng mới 2 tuổi. Chúng tôi cũng có những kỷ niệm khá dễ thương ở đây.
Hùng và tôi bước ra khỏi chổ lấy hành lý. Đàng xa một người đàn ông đeo kính đen bước lại gần. Nhận ra là Tuấn tôi chưa kịp lên tiếng thì anh ta nói.
- "Chào Cô, chào em. Tôi là Tuấn. Rất hân hạnh được gặp cô tại đây. Cô đi máy bay có mệt không?
Giọng nói khá ấm áp và lôi cuốn tuy tôi vẫn chưa quen giọng Bắc hơi chát cứng không dịu dàng như tiếng Bắc sau 54 ở Sài Gòn chúng tôi.
-Chào anh Tuấn. Chúng tôi không sao. Máy bay chỉ hơi shock một chút khi đáp còn ngoài ra rất êm.
Tuấn dành lấy hành lý trong tay Hùng.
-Em để anh giúp. Bây giờ chúng mình ra xe tài xế đợi ngoài kia.
Ở Mỹ lâu năm nên tôi khá rành về tập tục bên này. Nếu không phải giàu nức vách thì không ai thuê tài xế riêng cho mình. Tôi nghĩ trong bụng có lẽ ông này muốn gây ấn tượng cho mình đây mà.
Chiếc xe đang đợi là chiếc Mercedes CLS63 AMG đời mới nhất. Loại này 6.2L 8 cylinders giá chừng $90K. Hùng nhìn tôi có vẻ thích thú. Tuấn để ý thấy liền hỏi.
-Em có biết lái chưa? Lát nữa khi về nhà xong anh cho em thử nhé!
Hùng đáp ngay ;-Ồ cám ơn anh. Em cũng mới có bằng lái chừng 3 tháng nay. Em thích sport car hơn nhưng chiếc này nhìn đẹp và sang quá.
Tuấn cười:-Nếu thế thì lát nữa anh cho em thử chiếc Ferrari F430 của anh. Chiếc này chạy bốc hơn mà em có lẽ hợp nó hơn anh vì anh hơi ốm yếu nhìn so với nó.
Tuấn có vẽ biết cách nói chuyện với người trẽ. Anh ta trong suốt đoạn đường từ phi trường đến nhà chỉ nói chuyện với Hùng về xe hơi, games, thể thao mà ít nói với tôi ngoại trừ vài câu thăm hỏi.
Tôi cũng chỉ mong thế nên giữ im lặng. Sau cặp kính đen tôi cũng biết anh ta tuy nói chuyện với Hùng nhưng nhìn tôi qua kính chiếu hậu nhiều lần.
Căn nhà của Tuấn có lẽ tôi chưa từng thấy có một ngôi nhà tương tự. Bên Cali vùng tôi ở đất mắc, giá công nhân cao vài người thương gia thành công mà tôi biết họ sồng trong các vùng như Carmel, Pebble Beach, Stinson Beach , Portola Valley ,vv nhà không lớn đồ sộ thế này.
Đa số nhà ven biển là condo vì ít ai có thể kham nổi. Nhưng đây là nhà và nhà khá lớn. Theo Tuấn thì nó chừng 12,000 square feet chưa kể 5-car garage.
Tôi buột miệng ;-Nhà anh Tuấn lớn quá. Gia đình anh bao nhiêu người mà mua nhà lớn thế này?
Tuấn có vẻ bối rối :-Da thưa thông thường có vài người nhưng bây giờ chỉ có 2 người thôi ạ. Còn người làm và tài xế họ ở khu phía bên kia.
-Ô… anh và ai vậy?
Tuấn im lặng không đáp. Một lát sau anh ta nói.
-Lát nữa tôi sẽ nói chị Nguyệt nghe. Bây giờ tôi cho người đưa hành lý lên phòng nhé. Sau đó chị nghĩ một lát rồi chúng ta ăn tối tại nhà vào lúc 7 giờ hôm nay.
Tuấn thay đổi cách xưng hô cho bớt xa lạ. Tôi mĩm cười cám ơn. Phòng Hùng và tôi nằm gần nhau. Trong phòng trang trí theo kiểu nhiệt đới dùng toàn màu tươi, chói, nổi rất đẹp. Tranh ảnh cũng tương tự, có những bức nguyên bản do Peter Max vẽ màu sắc rất thích hợp cho vùng nóng bức. Trong phòng hoa lan khá nhiều khiến tôi vô cùng thoải mái.
Tôi có cảm giác như đang đi du lịch chứ không phải đi … làm. Bây giờ là 5 giờ chiều, có lẽ tôi ngủ lấy sức xong rôi xuống gặp họ sau.
Điện thoại trong phòng reng báo tôi dậy. Tuấn lể phép mời tôi xuống nhà. Nhìn đồng hồ là 6:30PM. Như thế tôi có 30 phút chuẩn bị.
Tôi mở va li lấy bộ đồ đẹp nhất mua cách đây 3 năm nhưng chỉ mặc vài lần. Tôi thích mặc váy vì nó hợp dáng đi cao ráo của tôi. Cái váy hồng mỏng có lớp lót bên trong chỉ che ngang gối. Vì lót mỏng nên xi lip đen của tôi có thể thấy lờ mờ.
Loại váy này nếu người khác mặc có thể sẽ bị cho là dơ dáy vì nó khá khiêu khích nhưng tôi mặc nhìn rất sang. Không phải ai mặc cũng giống nhau nên tôi rất tự tin mà mang chúng.
Phía sau lưng là dây cột. Váy từ trên xuống không cần xú chiêng nên nếu nhìn kỹ sẽ thấy hai núm lồ lộ phía sau. Nhất là lúc khi tôi bước đi hai cái tí đong đưa lên xuống nhìn rất sexy. Chồng tôi thích tôi mặc cái này khi đi dạ hội làm không biết bao cặp mắt nhìn như đứng tròng.
Tôi không đeo nữ trang ngoại trừ cặp bông tai Chanel như trong bức hình tôi gởi Tuấn ban đầu. Tôi cố tránh nữ trang càng nhiều càng hay.
Vì theo tôi nữ trang quá đẹp thì người ta chỉ chú ý đến nó mà không chú ý đến người. Tôi rất tự tin về nhan sắc của mình.
Khi tôi bước xuống cầu thang. Tiếng trầm trồ của Hùng vang lên.
-Trời … sao mẹ nhìn giống người mẫu quá… “
Tuấn đứng bên cạnh mặc một bộ đồ rất thể thao trông cũng khá hợp với vóc dáng anh ta. Cặp mắt Tuấn bây giờ không còn che bởi cặp kính đen chăm chăm nhìn tôi có vẻ say mê. Anh ta chớp mắt mấy cái rồi khen có vẻ rất thành thật.
-Tuấn chưa thấy ai đẹp như chị Nguyệt bao giờ.
Tôi cười nhẹ vì đã từng nghe biết bao nhiêu người khen tôi. Chỉ có lời con tôi khen bao giờ cũng làm tôi xúc động. Tuấn và Hùng đứng qua hai bên chờ tôi xuống cùng đưa tay escort dẫn tôi vào phòng ăn.
Trong phòng là một cái bàn dài có thể ngồi ăn đến … 30 người. Loại bàn này tôi chỉ từng biết qua phim ảnh. Chỉ có nhà có phòng lớn thế này mới dùng loại bàn này được. Nó làm bằng gổ thật ghép lại với nhau, bên dưới chân bàn màu hồng quân đỏ chói.
Trên bàn trải khăn trắng mướt và có chừng 10 bình hoa lan trắng thêm đèn cầy vàng được trãi đểu đốt lên trông thật đẹp mắt và lãng mạn.
Đầu góc bàn phía tay phải là 1 người đàn bà lớn tuổi chừng năm mấy sáu mươi, mặc áo dài vàng rất đẹp, thấy chúng tôi bà cúi đầu chào. Tuấn dẫn chúng tôi lại gần và giới thiệu.
“Thưa …. “MẸ” đây là chị Judy Nguyệt và cháu Henry Hùng mà chúng ta từng liên lạc trong mấy tháng qua. Và thưa đây là … mẹ tôi, bà Ánh Dung.”
Tôi sửng sốt nhìn bà ta. Trong đầu tôi không hề nghĩ “HỌ” là 2 mẹ con. Bây giờ tôi có thể đoán chuyện gì đã từng xảy ra trong nhà này và bắt đầu hiểu nguyên nhân tại sao.
Bà Dung lên tiếng với giọng Bắc khá giống Tuấn.
“Chào cô Nguyệt. Rất hân hạnh được gặp cô. Bên ngoài trông cô đẹp hơn trong hình nhiều.”
Tôi cảm thấy hơi bối rối. Tuy những hình ảnh thân mật của 2 mẹ con tôi gởi đi cho những người xa lạ xem không bao giờ tôi nghĩ tôi có thể gặp họ bằng xương bằng thịt. Nhất là họ quá rõ về chúng tôi trong khi tôi chưa biết gì về họ cả.
Tôi lúng túng.
“Dạ .. dạ chào chị. Chị cũng trông còn đẹp lắm … giống như chị của anh Tuấn vậy.”
Bà Dung mĩm cười. Bà ta coi cũng còn khá xinh tuy có lẽ đã gần 60 vì theo Tuấn thì anh ta chỉ kém tôi vài tuổi. Bà còn ngồi nên tôi không biết thân hình ra sao. Nhưng khuôn mặt có lẽ một thời làm nhiều người điêu đứng.
“Hồng nhan đa truân chị Nguyệt ạ. Tôi chỉ ước mong là 1 người đàn bà bình thường như bao người khác. Chị cũng là 1 người đẹp chắc hiểu ý tôi nói gì?”
Giọng nói bà trầm buồn.
Tôi gật đầu nhưng chưa hoàn toàn hiểu rõ ý bà ta. Nếu nói là đa truân thì tôi cũng chưa có phải trãi qua nhiều lần. Sau này chưa biết ra sao. Nhưng 1 phụ nữ kiêu sang xinh đẹp giàu có như bà mà than thở thế này thì tôi rất ngạc nhiên.
Bà bảo Tuấn cho người đem đồ ăn lên. Tuấn ngồi cạnh mẹ và Hùng bên tôi ngồi một góc bàn với nhau. Trong lúc ăn chúng tôi nói chuyện với nhau như người trong 1 gia đình và tôi dần dần hiểu rõ mọi việc thêm.
Ăn uống xong chúng tôi vào ngồi trong phòng khách uống rượu vang đỏ nói chuyện tiếp.
Họ là 1 gia đình có quyền thế tại miền Bắc. Hình như cha Tuấn làm rất cao trong bộ chính trị thì phải nhưng vì xa VN quá lâu tôi không theo dõi thời sự nên cũng không biết ông ta là ai. Nhờ có quyền thế lại biết kinh doanh gia đình Tuấn trở nên giàu có kinh khủng.
Tuy họ không nói rõ nhưng chuyện các quan lớn VN tẩu tán tiền bạc tại Hoa Kỳ và các nước ngoài ai ai cũng biết. Nhưng cái giàu có và quyền uy thế lực cũng đem đến khá nhiều điều không may mà nạn nhân trực tiếp là bà Dung.
Ông chồng sau khi giàu có sinh rửng mở ăn chơi tán mạng lơ là vợ con. Bà Dung không thể nào cạnh tranh nổi với đủ loại gái lớn có nhỏ có trẽ trung xinh đẹp lúc nào cũng bu quanh ông chồng tuy ông ta sức khỏe cũng đã suy kiệt.
Do không chịu nổi các cảnh trái tai gai mắt bà qua Mỹ ở luôn và Tuấn là con trai duy nhất của cả hai, được cha cho qua theo để coi ngó tài sản bên này.
Nói đến đó bà Dung ngừng lại. Nhìn Tuấn với vẻ e thẹn xong quay sang tôi nói nhẹ nhưng không nhìn thằng vào mắt tôi.
“Sau đó vì … cô đơn chị và Tuấn …phát sinh tình cảm với nhau.”
Lúc này có lẽ bà thấy mình đang tâm sự nên đổi cách xưng hô. Tuấn nghe đến đây đang ngồi sát mẹ tự dưng choàng tay sang hông mẹ ôm sát lại. T
Chị Gái Chăn Bò
Chị gái chăn bò thực ra không phải là chị ruột cũng không phải chị họ của Lợi mà là một chị bạn học cùng với nó vào năm học lớp 6 tại trường cấp II, III Nguyễn Trãi. Chị ta tên là Hồ Thị Thúy, hiện giờ chị đã 19 tuổi nghĩa là so với nó, chị hơn nó những 2 tuổi. Lúc ấy, vì lớn tuổi nhất lớp nên bạn bè cùng lớp đương nhiên là tôn vinh lên hàng đàn chị và trong lớp, cho dù đứa nào có dữ dằn đến mấy đi chăng nữa cũng phải một chị Thúy, hai chị Thúy chứ không thể nào giỡn chơi được. Vả lại, tuy là con gái nhưng tính tình chị không thể nào nhu mì, hiền hậu như những bạn gái khác mà trái lại thật đanh đá, hung dữ còn hơn cả con trai đến nỗi cả lớp đều phải lắc đầu lè lưỡi chào thua. Chuyện gì chứ chuyện gây lộn hay đánh lộn, chị đều xếp sòng và dĩ nhiên là không ai giành được chức vô địch của chị ; dĩ nhiên chính vì vậy nên chưa hết học kỳ I, chị Thúy đã phải đọc bản kiểm điểm trước toàn trường những hai lần. Chị không những xấu tính mà nhan sắc chị lại còn không được đẹp cho lắm, giống y như là nồi nào úp vung nấy ; do thế nên đây cũng chính là một trong những nguyên nhân khiến cho chị bị bạn bè chọc ghẹo rồi tức lên dẫn đến gây gỗ đánh nhau. Là con gái nhưng thân thể tay chân chị vừa mập mạp vừa ô dề với nước da nâu bóng, mịn màng ; mái tóc chị vàng khè vì ăn nắng tuy luôn được kẹp gọn lên nhưng lúc nào cũng hơi rôi rối. Vầng trán chị cao ráo nhưng ngược lại, đôi mắt chị lại ti hí, đùng đục, hơi một chút long lanh với hai hàng mi cụt ngủn và nằm dưới hai hàng lông mày rậm như chổi xể. Sống mũi chị thấp lại bè bè ra hai bên nằm giữa cân đối với hai gò má nhô cao hai lưỡng quyền và trên chiếc cằm vuông vức là đôi môi dày mọng, dảnh lên, mỗi khi cười để lộ hai hàm răng tuy trắng ngà nhưng không được đều đặn cho lắm. Vóc dáng chị từ trên xuống dưới thẳng tắp suôn đuột một dòng, hình như là chẳng thấy eo co chi cả ; so với các bạn gái đồng trang lứa, có thể nói chị Thúy quá kém cỏi về mặt lôi cuốn, thu hút và quyến rũ. Hơn nữa, nét quê mùa lộ rõ nơi khuôn mặt và tướng tá của chị vì gia đình chị ở tận miệt cuối xã Long Hương, giáp ranh với khu vực hồ RMK gần sát chân núi Dinh, sống với đàn bò 15 con. Tuy tính tình như vậy nhưng không phải là đụng ai, chị cũng gây gỗ đánh nhau cho được, nhất là đối với những đứa bạn dễ thương, hiền lành, hay giúp đỡ bạn bè như Lợi. Ngoài việc ăn nói đàng hoàng với chị, nó vẫn thường hay cho chị mượn vở chép bài mỗi lúc chị nghỉ học hoặc chỉ dẫn chị làm bài tập Pháp văn (nó là một trong những học sinh học giỏi môn Pháp văn nhất của lớp). Dĩ nhiên, dù cho vật có đổi sao có dời đi chăng nữa thì chị Thúy hoàn toàn không bao giờ là mục tiêu mà nó quan tâm, để ý đến ; lúc ấy, nó cứ mãi vọng tưởng đến Mỹ Thanh, một bạn gái học cùng lớp thâm thấp và dễ thương lạ. Cuối năm lớp 6, do thi lại nhiều môn và phần tại học yếu nên chị Thúy không đủ điểm lên lớp, phải lưu ban ; sau đó, ngại chổ lớn tuổi nên chị bỏ học, tiếp tục rong ruổi cùng đàn bò rày đây mai đó đặng phụ giúp gia đình. Biết được điều này vì thỉnh thoảng mỗi lần đạp xe đi chơi, đôi lúc Lợi bắt gặp chị dẫn bò đi ăn bên đường và lần nào, nó cũng dừng lại tán dóc với chị ; chị cũng vui vẻ nói chuyện với nó chứ không hề mặc cảm gì cả, lần nào chị cũng đều chia quà cho nó như lóng mía, bánh ú... Dạo này, sau chuyến vượt biên không thành phải lưu lạc ngoài hoang đảo cùng chị Năm Hoàng hơn hai tháng trời, vì phải nghỉ ở nhà đợi năm sau học lại nên nó thường xuyên đi chơi và gặp gỡ chị Thúy. Vì đã khôn lớn hơn lúc trước nên ngoài chuyện ăn quà của chị chia sẽ, nó còn mua lại cho chị thật nhiều quà như trái cây, bánh mì… khiến chị phải mủi lòng sục sùi. Chị chăn bò theo một lộ trình nhất định, từ Long Hương băng đồng về phía nhà máy nước Bà Rịa rồi lội ruộng thẳng đến cống Bà Vụng, có khi đi xa tận Hòa Long. Cứ mỗi sáng gần khoảng 8 giờ, Lợi đạp xe đến cổng nhà máy nước chờ chút xíu là chị lùa bò đi đến, chị dẫn xe thằng bạn vào gửi ở nhà một người bà con của chị gần đó rồi cùng Lợi theo sau đàn bò, vừa đi vừa nói cười vui vẻ. Trưa đến, hai chị em chui vào một vườn cây nhà nào đó và giở cơm mang theo cùng ăn với nhau ; đồ ăn tuy chỉ là rau muống xào, khô, mắm ruốc…nhưng đối với hai đứa thì thật giống như cao lương mỹ vị, cơm bữa nào như bữa nấy đều sạch sành sanh. Chiều về, đến nhà máy nước, chị Thúy vào nhà bà con dắt xe đạp ra cho nó và hai đứa chia tay nhau, ai về nhà nấy. Hơn một tháng trời phụ giúp chị chăn bò, tình cảm giữa chị Thúy và Lợi vô tình đã trở thành thắm thiết hơn lúc nào chẳng hề đứa nào hay biết ; cả hai chỉ cảm nhận được mỗi một điều đó là khi gặp nhau thì vui vẻ, nói cười huyên thuyên còn lúc vắng nhau thì buồn buồn, nhơ nhớ. Trò chuyện với nhau, nó vẫn lễ phép một chị Thúy hai chị Thúy còn chị thì cứ mày tao chi tớ với nó và mặc dù vậy nhưng trong bụng chị thương nó vô cùng ; ngày lại qua ngày, tháng nối tiếp tháng, giữa hai đứa vẫn chưa hề có chuyện gì không phải xảy ra cả. Một lần, Lợi bỗng dưng nảy ra ý nghĩ là rủ chị Thúy đi xem phim buổi tối rồi do ngại ngùng, lần chần mãi đến những năm ngày sau, nó vẫn chưa thốt ra được nên lời với chị thì lại xảy ra một vụ đánh nhau giữa chị Thúy với một đám con trai chăn bò. Số là Lợi ngày nào cũng đều theo chị đi chăn bò nên chuyện này dần dần đập vào mắt, lọt lổ tai mấy thằng chăn bò dân Hòa Long tuổi trạc từ 15-20 ; tụi này thấy ngứa mắt sao sao ấy nên cứ hễ thấy chị Thúy và Lợi ở đâu buông lời chọc ghẹo nham nhở, nói hai chị em là hai vợ chồng chăn bò đẻ ra bò con…Ban đầu, chị còn nhường bỏ qua coi như là chẳng có chuyện gì xảy ra cả ; chị không thấy quê chứ Lợi thì vừa quê vừa tức đến nóng cả mặt. Một ngày nọ, sau khi ăn cơm xong tại một vườn cây gần cống Bà Vụng, nó chui vào một bụi rậm để đi toalet và lúc trở ra, nó chạm trán với ba thằng chăn bò. Tụi này cợt nhã : - Ê, con vợ mày đâu mất tiêu rồi hả, thằng nhóc? - Thằng nhóc, con vợ mày xấu xấu vậy chứ nhìn kỹ coi cũng đã thấy mẹ, hả mậy? - Bữa nào, bạn có cử chỉ đẹp kêu vợ mày ra cho tụi này chơi mầy cái cho đỡ ghiền coi! - Má, tụi bây dám ăn nói vậy hả? – Lợi lớn tiếng. Vừa nói xong là nó lãnh trọn hai cái tát tai tóe lửa thấy đến cả mười ông trời ; quá đau đớn nhưng nó phải cố ghìm tiếng khóc. Chị Thúy ở chổ cột bò, thấy thằng bạn chị đi lâu quá nên đi tìm, từ xa chị đã phát hiện ra Lợi đang bị ăn hiếp ; thế là chẳng nói chẳng rằng chị chạy đến tả xung hữu đột đấm đá cả ba thằng mất dạy kia thùm thụp. Sự xuất hiện của “nữ tướng” thật thần sầu quỷ khóc khiến cho tụi chăn bò trở tay không kịp ; cả ba thằng đành lãnh chịu đòn đau nhưng nhất quyết không chịu thua. Có thêm hai thằng nữa từ đâu chạy đến và thấy tình hình có vẻ gay cấn, Lợi liều mạng lôi từ trong bụi ra một nhánh tre gai quất túi bụi vào đám chăn bò du côn để giải vây cho chị Thúy vì cho dù chị đang ở trên tay chúng đi chăng nữa thì đôi khi, mãnh hổ nan địch quần hồ. Thấy thằng bạn nổi xung lên, chị Thúy thêm tinh thần cùng nó rượt tụi chăn bò chạy có cờ. Chiều hôm đó, hai chị em lùa bò về sớm vì nhà chị Thúy hôm nay là ngày giỗ ông nội. Khi đến nhà, nghe chị Hường báo lại thằng An có đến đây xin phép cho Lợi vào rẫy ở đồi Phong Phú chơi đến sáng mai sẽ về, nó mừng thầm trong bụng với một dự định thật táo bạo là nó sẽ đi Phong Phú nhưng không đi, chỉ lấy đó làm cớ để đến nhà chị Thúy chơi chiều nay, vì lúc nãy chị có kêu nó nhưng do không biết là có xin phép bố mẹ được hay không nên nó chưa dám nhận lời. Sau khi tắm rửa sạch sẽ, nó lễ phép xin phép bố mẹ rồi dắt xe đạp ra chạy về phía Xóm Cát, rẽ quặt về phía Ty Điện lực, đạp thẳng qua Long Hương. Đến nhà chị Thúy, nó được chị vui mừng đón tiếp, khác hẳn với vẻ hung dữ của chị lúc trưa khi đánh nhau với đám chăn bò du côn ; thấy tâm trạng chị như vậy, nó mới bậm môi bấm gan nói nhỏ với chị là tối nay nó mời chị đi xem phim có được không? Nghe qua, những tưởng là chị sẽ phùng mang trợn má với nó, nào ngờ chị thoáng ngần ngừ rồi gật đầu đồng ý. Đám giỗ nhà chị Thúy thật đông người, không biết ai là ai cả ; chị Thúy và Lợi được xếp vào ngồi ăn ở dưới nhà bếp cùng một đám bạn trạc tuổi và lại có ưu tiên ăn trước vì chị có công chuyện do cậu chị giao cho phải làm tối nay. Mấy bữa rày, đêm nào cậu cũng đều vào khu cống Bà Vụng để ngủ trông coi chuồng bò tạm làm ở đấy có tất cả tám con mới mua từ Long Khánh về ; ngặt tối nay, cậu phải lái đò qua hầm cá ở Long Sơn để chở cá về giao cho mối tại chợ Bà Rịa nên cậu nhờ chị Thúy đi giữ chuồng bò cho cậu một đêm. Ngồi trong bàn ăn, sợ thằng bạn mình ngại nên chị gắp rất nhiều thức ăn cho nó ; nào chả giò, nào lagu kèm bánh mì, nào bánh hỏi thịt quay, nào bún lẩu…Ăn uống no nê, chị Thúy mang theo đèn pin, thùng nước đá cùng ít trái cây rồi dắt xe đạp ra, cùng Lợi đi ngược lại con đường quốc lộ 51 về phía Bà Rịa. Nó dẫn chị vào một quán café-video cách quán phở Thanh Hà một ngã tư, đây chính là nơi mà năm ngoái nó và cô Hải hay đến uống café xem phim rồi sau đó là dính luôn với nhau. Khi đã ngồi yên vị trong quán, lúc này nó mới để ý thấy là chị Thúy có vẻ khang khác ngày thường, không hẳn là do chiếc áo xoa màu xanh dương và chiếc quần saten bóng lưỡng chị mặc trên người mà nét mặt chị hình như có một lớp phấn nên trắng hơn thì phải, còn nếu không lầm thì từ mái tóc dài của chị cũng thoang thoảng một mùi dầu thơm. Thấy Lợi không những im lặng mà còn có vẻ chăm chú để ý nhìn mình, chị hơi ngượng : - Nè, có gì lạ không mà sao Lợi cứ nhìn tui hoài vậy? - Đâu có gì đâu! – Lợi chối bừa vì sợ chị nổi sùng lên thì nó chỉ có nước chết mà thôi – Chị uống gì? - Lợi kêu cho tui café đá đi. Tui thích uống café đá lắm. Lợi gọi chủ quán làm hai ly café đá và sau khi hai đứa nhâm nhi café khoảng năm phút thì chiếc tivi 21 inch trong quán bắt đầu chiếu một bộ phim xã hội đen Hồng Kông. Chị Thúy có vẻ thích thú vô cùng, chị vừa uống từng ngụm café vừa xem phim và cũng không quên bàn tán, thảo luận, dự đoán cùng thằng bạn về bộ phim đang xem. Xem xong hai bộ phim, nhìn đồng hồ quán thì thấy đúng chín giờ, với tâm trạng hơi chán nản, Lợi toan từ biệt chị để về nhà thì chị bỗng thầm thì rủ nó vào cống Bà Vụng ngủ canh chừng bò của cậu chị chung với chị cho vui. Nó mừng còn hơn là bắt được vàng vì dẫu sao nó vẫn còn dịp để gần gũi chị, vả lại gia đình nó đã cho nó tự do nguyên cả một đêm nay rồi thì còn ngần ngại chi nữa mà không chịu đi chơi cùng chị cho uổng phí đi cơ hội ngàn năm chỉ có một mà thôi. Vậy là nó trả tiền café rồi cùng chị, hai đứa hăm hở đạp xe đi về phía Xóm Cát, nhắm hướng cầu Bà Vụng thẳng đến. Trời đêm nay không có trăng nên mọi đường mọi nẻo đều tối om om đến nỗi dù cho có ngửa bàn tay lên thì chắc cũng chẳng trông thấy gì cả. Sau khi gửi xe tại nhà một người quen sát mé đường, chị Thúy cầm túi trái cây, đi trước chậm rãi từng bước một và soi đèn pin cho Lợi xách thùng nước đá lầm lũi theo sau trên con đường mòn len lõi giữa các vườn cây. Khoảng gần năm phút sau, hai đứa lò mò bước vào một cái chòi mái lợp tranh, vách chổ bằng lá buôn, chổ bằng lá dừa nước được ngăn ra làm đôi, gian ngoài là chuồng bò cách biệt với gian trong là chổ ngủ bằng một vách gỗ đóng sát mặt đất, nền lát xi măng. Chị Thúy dẫn thằng bạn chị vào gian trong, chị tắt hẳn đèn pin sau khi mở cái đèn măngxông treo nơi sợi dây kẽm thòng từ trên cây đà ngang căn chòi xuống. Ở đây chỉ có mỗi một cái giường đơn bằng gỗ mộc trãi manh chiếu tương đối hãy còn mới, có thêm một cái gối ôm và một cái mền cũ màu cứt ngựa cùng với hai ba cái ghế đẩu chứ ngoài ra không còn đồ dùng nào khác. Tuy ở sát chuồng bò nhưng phần vì có vách ngăn kín vả lại phân bò mùi của nó không hắc, không đậm như phân các loài vật khác nên cũng chẳng có gì gọi là ô nhiễm môi trường cả. Mỗi ngày đi chăn bò, chị Thúy và Lợi đều đi ngang qua đây nhưng chưa lần nào ghé vào vì chẳng có gì để chơi, vả lại cậu chị thường hay tận dụng căn chòi này làm nơi sát phạt bài cào, xì zách, xập xám với mấy tay lái bò. Lúc nãy, trên đường đi vào, vì trời tối nên cả hai chị em đều không để ý là đã xuất hiện những luồng gió lành lạnh thổi tới ; giờ đây, một trận mưa đêm bất thần ào ào đổ xuống khiến hai đứa không khỏi giật mình thảng thốt, hú hồn nếu mà đi chậm một chút thì chắc chắn là ướt như chuột lột. Do vách chòi che kín và cả hai gian đều có cửa ra vào đóng kín nên dù mưa lớn gió to vẫn không thể tạt vào được, chỉ có hơi cảm giác một chút lành lạnh mà thôi. Lợi nhìn quanh quất chỉ thấy có mỗi cái giường thì bất chợt chạnh lòng nghĩ ngợi chả nhẽ tối nay, nó lại ngủ chung với chị ấy trên cái giường này hay sao? Như đi guốc trong bụng thằng bạn, chị Thúy chề môi nói : - Sao ông tướng? Hổng dám ngủ chung với tui hả? Ai ăn thịt ăn cá gì ông tướng đâu mà sợ. - Ở đây có cái gì trãi dưới đất được không chị? - Lợi hỏi chi vậy? - Thì để tui ngủ dưới đất cho, còn chị ngủ trên giường cho thoải mái! - Thôi đi ông! Bây giờ nghe lời tui, Lợi nằm ở mé trong, còn tui nằm ngoài. Giường rộng mà, không có chật chội gì đâu. Lợi để ý thấy từ lúc trưa, sau khi dẹp loạn đám chăn bò Hòa Long thì bỗng dưng chị Thúy thay đổi hẳn kiểu cách xưng hô với nó ; trước kia, hễ chị mở miệng ra toàn là mày tao, còn giờ lại kêu tên nó và xưng bằng tui. Dĩ nhiên là nó làm sao mà biết được đã có một vườn hoa nở rộ trong tận cõi lòng chị khi chị thấy thằng bạn chị tuy yếu sức nhưng cũng cố gắng bênh vực chị bằng cách cầm nhánh tre quất túi bụi vào mấy thằng chăn bò ; nếu không có hành động của nó thì cho dù có dữ dằn đến mấy, chị cũng khó lòng mà thắng nổi đám chăn bò du côn du đãng kia. Không còn cách nào nữa cả, nó đành cùng chị ngồi xuống giường nhâm nhi mấy trái nhãn khi nãy chị mang theo ; hai chị em vừa ăn vừa nói chuyện vui vẻ. Khi nãy, mặc dù uống ly café đá pha hơi đậm nhưng vì xem liên tục hai bộ phim nên giờ Lợi đã cảm thấy ngáp ngắn ngáp dài ; để nguyên cả áo chemise màu xám và quần tây xanh, nó co cả người nằm xuống mé trong chiếc giường. Lát sau, chị Thúy cũng từ từ ngã người nằm cạnh nó nơi mé ngoài và trận mưa đêm bên ngoài chẳng khác gì một bản tình ca nhẹ nhàng, du dương rót vào tai hai đứa trước khi sa vào giấc ngủ say nồng trong cảm giác tuy lành lạnh nhưng thật ấm áp, dễ chịu hòa quyện với mùi phân bò hăng hăng. - Hồi trưa, công nhận chị dữ thiệt, làm tụi chăn bò chạy có cờ! – Vừa ngáp, Lợi vừa nói. - Lợi mới là dữ hơn tui đấy! Lần đầu tiên tui mới thấy. Từ đó đến giờ, tưởng đâu là hiền lắm, ai dè…- Ngừng một chút, chị tiếp – Nè Lợi, bữa nay là ngày vui nhất cuộc đời chị từ trước đến nay đấy. Nói thiệt với Lợi, chị ước được đi xem phim lâu rồi nhưng chưa hề có dịp, nay lần này là lần đầu tiên Lợi làm tui thỏa nguyện đấy. Tui cám ơn Lợi nhiều lắm! - Thôi mà, có gì đâu mà chị phải cám ơn tạc nghĩa chi cho mệt vậy! Nói qua nói lại một lát, cả hai chị em đều cùng chìm đắm vào giấc ngủ hồi nào cũng chẳng hề hay biết và lúc đầu, chị Thúy phải cười thầm vì thằng bạn chị cứ co nép hết cả người vào vách, không dám đụng chạm vào người chị giống như là người chị mọc đầy gai vậy. Giờ đây, khi không còn biết gì nữa vì đã ngủ say, do tiết trời mưa đêm lành lạnh vả lại, tấm mền xổ ra đắp trên người hai đứa không đủ nên dần dần cả người Lợi nằm sát vào thân thể chị. Không biết đã ngủ được bao lâu, chợt một tiếng sét nổ vang rền bên ngoài khiến cả hai cùng giật mình tỉnh giấc và khi nhận ra tình trạng ngẫu nhiên thân thể hai đứa nằm sát rạt vào nhau, nó cảm thấy hoảng sợ nhiều hơn là ngại ngùng vì tính tình chị chẳng khác gì Trương Phi như chúng ta đã biết rồi đấy. - Trời sáng chưa chị? – Nó hỏi đánh trống lảng. - Còn khuya trời mới sáng! Chị Thúy cùng Lợi không sao biết được là lúc này mới có gần 12 giờ đêm và chắc có lẽ là hoàn cảnh không gian vắng vẻ, tĩnh mịch của căn chòi chuồng bò không hề có ai cả trừ hai đứa ra khiến cho chị dạn dĩ bất chợt vòng tay ôm lấy người nó. Nó bỗng dưng đờ người ra, không biết phải ứng xử với chị ra sao khi chị chồm người tới hôn lên má lên mũi nó. Nó nằm yên mặc cho chị muốn hôn nó kiểu nào thì hôn và chỉ được khoảng gần hai phút đồng hồ sau, chị buông nó ra cằn nhằn : - Người gì đâu mà khờ ịt, chẳng biết gì cả. Cứ như là tượng đất không bằng! Chị ngồi dậy, chắc chắn chị không ngờ được rằng mình đã sai lầm khi đánh giá về thằng bạn nhỏ hơn chị hai tuổi ; chẳng qua nó cảm thấy quá bất ngờ, không tưởng tượng ra được là chị lại chủ động tỏ tình với nó, vả lại chị có cái vẻ ngoài khiến nó cứ sờ sợ, không có ấn tượng tình cảm thì làm sao trái tim nó nhanh chóng rung động cho được? Lần này thì khác, trong giây phút nó đã cảm nhận được nhịp đập của con tim chị đang rộn ràng trong khúc hát yêu đương ; tức thì với tâm trạng một người có lỗi mong muốn chuộc lỗi, nó bắt đầu cảm thấy rạo rực rộn ràng và ngồi dậy, lần hai cánh tay ôm vòng từ sau lưng ra trước ngực chị. Thực sự, hiện tại nó không phải dối trá để lấy lòng chị khiến chị nguôi giận mà nó cảm thấy yêu chị bất chợt chẳng khác gì trận mưa đêm bên ngoài. Có lẽ không phải do chị đẹp mà là chị dễ thương, có lẽ không phải do chị quyến rũ mà là chị cuốn hút nội tâm ; chị mau chóng nguôi đi cơn giận chẳng khác nào quả bóng bơm căng xì hơi xuống và đến lượt chị bị bất ngờ khi thấy nó ôm chị rồi khuôn mặt nó cúi xuống kề sát vào khuôn mặt chị. Nó không nói gì cả, không hề có một lời xin lỗi chị nhưng lại còn hơn cả nghìn lời xin lỗi vì đôi môi nó đang nhẹ nhàng hôn lên mái tóc chị vàng vàng vì cháy nắng nhưng thật mượt mà, êm ái và thoang thoảng mùi xà bông Dove. Chị Thúy yên lặng để thằng bạn hôn tóc mình, giống như một bong bóng mưa đêm vỡ tan trong hư vô ảo vọng, chị nhanh chóng rung cảm với tình yêu Lợi đang trao cho chị và chị từ từ thả lỏng người, nhắm nghiền đôi mắt, khẽ nhẹ nhàng xoay khuôn mặt lại đối diện với khuôn mặt người tình. Song song cùng lúc khi hai cánh tay chị lần lên ôm siết lấy hai bờ vai nó thì đôi môi nó cũng đã âu yếm di chuyển xuống trán chị, mắt chị rồi từ đấy lần đến sống mũi chị và hai gò má cao của chị. Hơi thở hai chị em bỗng nhiên mạnh dần lên, chị cũng đã bắt đầu hôn trả lại vào mũi, vào má, vào cằm nó và đôi lúc hứng tình mạnh mẽ, nó còn nhẹ lần hôn xuống vầng cổ chị cũng như là chị hôn lên những lọn tóc trên đầu nó. Từ nơi xương cùng hai đứa đều đồng loạt xuất phát một luồng điện có thể là hiệu điện thế mạnh đến hơn cả trăm ngàn kV rần rật chạy dọc theo hai bên cột sống lên trung ương thần kinh rồi từ đây lan tỏa ra khắp châu thân và tứ chi ; chính luồng điện này đã làm tăng thêm kích thích ham muốn những cái gì đó đang còn thiếu vắng trong tận cõi lòng hai đứa, làm cho vòng tay hai đứa ôm siết lấy thân thể của nhau thêm chặt hơn, thêm sát hơn. Chị Thúy không sao ngờ được rằng thằng bạn chị tuy nhỏ hơn chị những hai tuổi và có vẻ khờ khạo lại đã miệt mài từng trãi trong tình trường với cả thảy là 17 mối tình ; ngay từ những giây phút đầu tiên tuy nó hơi lụp cha lụp chụp, vụng về và lúng túng nhưng chị lại tỏ ra kết nó, thích nó một cách nhanh chóng. Dường như là đôi môi dày mọng, dảnh lên của chị từ nãy đến giờ vẫn cứ mấp máy gọi tên Lợi nhưng chỉ gọi thầm được thôi chứ không hề ra tiếng và lúc này, khi đôi môi nó trong màn đêm vắng lặng mày mò, lần tìm đôi môi chị thì tuyệt đối không một chút e dè, ngần ngại chi cả tuy chỉ hơi run rẫy, chần chờ chút xíu, đôi môi chị mở rộng đồng thời đưa lưỡi ra ngoài rồi hai đứa bắt đầu trao cho nhau nụ hôn đầu đời đầu tiên của một mối tình có lẽ là quá muộn màng với chị nhưng lại đến sớm với nó. Vậy là không còn gì có thể chối cải được cả, trên thế gian này lại có thêm một cuộc tình tuy lặng lẽ nhưng thật nồng nàn, say sưa và đắm đuối xảy ra giữa hai đứa bạn học cũ của nhau cách đây sáu năm về trước. Tình yêu đó đến với cả hai thật nhanh chóng, quá bất ngờ, không ai có thể lường trước ; chỉ kịp có thời gian vừa cảm nhận được men tình là đón nhận ngay chứ không thể nào mà nghĩ ngợi lung tung chi cho mệt. Song song với tích tắc thời gian, càng lúc đôi môi hai đứa càng quấn quýt nhau giống như có keo dán dính vào với nhau và hai đầu lưỡi hai chị em càng xoắn xuýt khiến cho nước bọt liên tục tứa ra hai bên khóe miệng chị và nó một cách ngất ngây, mê mệt. Thực sự mà nói, từ lúc bỏ học đi chăn bò cho đến nay đã được sáu năm, chị Thúy nhiều lúc rất muốn nhưng cũng không thể nào gặp gỡ được một người bạn học nào đó để có thể tâm sự loài chim biển ; thậm chí có đứa gặp chị tuy vẫn nhận ra chị nhưng lại cố tình ngó lơ, coi như không biết chị là ai. Ngoài nỗi buồn trên, dù sao thì chị cũng đã là một cô gái trưởng thành 19 tuổi, chị luôn mong mỏi có được một người bạn trai như bao bạn bè chị để đi chơi, đi xem phim… nhưng có lẽ chị quê mùa, nhan sắc kém cỏi lại hung dữ, chua ngoa nên chị hoàn toàn không sao lọt được vào mắt xanh một người con trai nào cả ; thành thử ra, cuối cùng chị vẫn cô đơn phòng không chiếc bóng. Vậy mà nay bỗng dưng Lợi, một thằng bạn học đáng tuổi em chị, chẳng hiểu là từ đâu xuất hiện ban đầu chỉ là nói chuyện phiếm, mua quà bánh cho nhau rồi rủ nhau đi xem phim giờ đây lại cùng chị bước vào cõi thiên thai tình yêu đầy hoa thơm cỏ lạ và dĩ nhiên là không có lý do gì mà chị không chấp nhận nó khi chị mãi miết ngóng chờ một tiếng sét tình yêu đánh vỡ tan con tim đầy ắp muộn phiền của chị. Gia đình hai đứa cũng như là bạn học cùng lớp khi xưa giờ này không sao ngờ được rằng hai đứa đang yêu nhau nồng nhiệt và đắm đuối ; một điều tất yếu là mối tình của hai chị em hoàn toàn không hề có gì là tội lỗi oan nghiệt cả, mọi người nếu biết sẽ rất dễ dàng chấp nhận vì đây chẳng qua là một sự chuyển hóa từ tình bạn trở thành tình yêu mà thôi. Vòng tay ôm của Lợi từ từ tạm rời thân thể chị rồi hai bàn tay nó lần lượt tháo cởi năm hột nút ốc nơi chiếc áo chemise xám nó đang mặc và chị cũng bắt chước làm theo nó mà lần hai bàn tay lên cởi hai hột nút áo nơi cổ, nơi ngực chiếc áo soa xanh dương của chị. Nó quặt hai cánh tay ra sau, cánh tay phải lần kéo ống tay áo trái ra khỏi cánh tay trái rồi ngược lại, cánh tay trái lại cởi ống tay áo phải tuột rời cánh tay phải ; nó vắt chiếc áo lên thanh đầu giường trong khi chị vẫn còn chưa cởi xong năm hột nút áo của chị. Với một sự phấn khích tột độ không thể nào tả nổi, nó mình trần trùng trục vòng tay ôm quàng qua tấm lưng chị tuy to bè nhưng thật mềm mại rồi nhẹ nhàng dìu đỡ chị nằm trở lại xuống giường. Chị Thúy tuyệt đối hoàn toàn không hề có bất cứ hành vi cử chỉ nào phản kháng nó cả mà trái lại nhất nhất chị đều tuân phục theo từng thao tác ân ái, nghĩa là nó muốn chị nằm là chị nằm ; như bao người con gái khác, đôi mắt chị khẽ nhắm nghiền lại khi bắt đầu trao tặng và đón nhận cảm giác ái tình trong khi nó đang lặng lẽ khám phá, thưởng thức và chiếm đoạt thân thể chị đương nhiên là vẫn còn trinh nguyên, tươi tắn. Việc đầu tiên là hai bàn tay nó lần lên mở nốt ba hột nút áo còn lại của chị, sau đó nó mở rộng hai thân áo trước chị Thúy ra hai bên ; hai bàn tay khéo léo, thành thạo của nó tiếp tục lần lên cởi hai vai áo chị xuống và khi đó, chị lần lượt hết nghiêng người qua bên phải rồi qua bên trái để giúp nó dễ dàng cởi hai ống tay áo ra khỏi hai cánh tay chị, ống tay áo phải đến ống tay áo trái. Nó gấp gọn chiếc áo soa xanh dương của chị rồi để lên mé đầu giường và mục tiêu tiếp theo của nó là chiếc nịt vú bằng thun voan trắng mới tinh úp lại nữa kín nữa hở che đậy hai bầu vú chị trinh nguyên, đầy đặn. Chị không cần phải hỏi chi cả, chỉ lẳng lặng nhỏm lưng lên để thằng bạn chị luồn hai bàn tay xuống mày mò, sờ soạng tháo hai móc sắt nhỏ ra khỏi hai cái khoen cài hai sợi dây chiếc nịt vú khiến cho chẳng mấy chốc, chiếc nịt vú chị không còn bó sát vào ngực chị nữa mà từ từ lỏng dần, lỏng dần và tuột lệch xuống phía dưới. Sau khi cẩn thận để chiếc nịt vú lên chổ đầu giường cạnh chiếc áo chị và nhờ ánh sáng trắng bạc soi rõ từ chiếc đèn măngxông, nó mồn một chiêm ngưỡng bộ ngực người chị bạn học cũ. Có lẽ do trưởng thành sinh lý sớm cũng như thân thể to con nên kích thước hai bầu vú chị có phần trội hơn các cô gái cùng tuổi, vun tròn như một cặp bưởi đang độ chín tới trên cây và nhô cao chẳng khác gì hai hòn hỏa diệm sơn chuẩn bị phun trào nham thạch ; hai gò ngực chị không ngớt run rẫy, phập phồng và liên tục nâng lên hạ xuống theo nhịp thở hổn hển, phấn khích. Giờ này, ở đồi Phong Phú cũng đang mưa và thằng An không sao ngủ được mà cứ mãi trằn trọc, thắc mắc là không hiểu vì nguyên nhân gì khiến cho Lợi, thằng bạn thân thiết nhất lại không lên đây chơi với mình. Dĩ nhiên, thằng An không sao biết chính lời nhắn của mình lúc chiều với gia đình Lợi là điều kiện tối ưu nhất để giờ đây đưa đẩy Lợi đến với một cuộc tình thật tuyệt vời trong đêm mưa tầm tã cùng một chị bạn học cũ lớn tuổi tuy quê mùa, dữ dằn nhưng thật tuyệt vời, hấp dẫn. Lúc này, tất yếu là không còn lý do gì để mà chần chờ nữa, nó chậm rãi cúi xuống rồi hé đôi môi ra ngậm nút lấy đầu núm vú phải chị Thúy ; đồng thời bàn tay phải nó không quên lần lên nắn bóp, mày mò và sờ soạng bầu vú trái chị. Chị liên tục lấy hơi lên, không ngớt liên tục rướn cao vầng cổ với từng tiếng rên rĩ sung sướng đầy phấn khích nhục dục vì đây chính là lần đầu tiên, nhờ có thằng bạn nên chị mới biết và cảm nhận được thế nào là tình yêu, thế nào là ân ái. Như thế này, chắc chắn là chị không thể nào còn chê bai người tình của chị là khờ ịt, là tượng đất nữa và tuy đây là lần đầu tiên nhưng có lẽ do bản tính dạn dĩ sẵn có nên chị hoàn toàn không hề có một chút cảm giác nào gọi là mắc cỡ, e ngại, ngượng ngùng chi cả mà trái lại, chị rất tự nhiên và mạnh dạn trong việc đón nhận, hiến dâng giống như một việc thật bình thường trong cuộc đời đầy cạm bẫy nghiệt ngã này vậy. Hai bàn tay dùi đục của chị không sao yên được mà cứ mãi miết lần lên vò tới vò lui những lọn tóc trên đầu thằng bạn chị và cũng chính là người tình mới của chị ; thỉnh thoảng, chị lại buông ra để xuôi hai bên thân mình rồi liên tục hết nắm lấy lớp chiếu kéo lên lại buông ra, kéo lên lại buông ra… Sáu năm về trước, mỗi lần Lợi đến ngay chổ chị để chỉ cho chị cách làm bài tập Pháp văn thì lúc ấy, cả hai đứa đều không hề nghĩ rằng sáu năm sau tức là giây phút này đây, hai đứa lại mê mệt và đắm đuối yêu nhau bên cạnh cái chuồng bò ngai ngái nơi khu đất gần cầu Bà Vụng. Chị Thúy dù dữ tợn, cọc cằn, hung thần đến mấy ; dù có là Trương Phi đánh mấy thằng chăn bò du côn dân Hòa Long chạy có cờ đi chăng nữa thì cũng có lúc chị trở nên yếu đuối như một con chim se sẽ non nớt dưới bầu trời đầy giông bão, hiền hậu chẳng khác một bông hoa thơm ngát hương trinh đó chính là giây phút này đây, chị đang ở trong vòng tay ôm của người tình nhỏ. Căn chòi chuồng bò của cậu chị đêm nay đã thực sự trở thành căn chòi hoa chúc của chị Thúy và Lợi, cũng như chiếc giường gỗ biến hóa nên chiếc giường hạnh phúc tuy nhỏ nhoi nhưng tuyệt đẹp mà hai chị em bất chợt quý hóa nắm bắt được. Gian bên cạnh, đàn bò tám con đang ngủ say, chỉ khẽ động đậy đôi chút thôi chứ cũng không hề dám manh động quấy phá cuộc tình nồng nàn của hai đứa trên chiếc giường ở gian chòi bên cạnh. Thật tình mà nói, lúc này Lợi hoàn toàn quên mất hẳn những người tình xinh đẹp như Hằng Nga, dễ thương tựa Tây Thi của nó như chị Hường, chị Hoàng, chị Nghĩa…; nó chỉ còn biết là hiện tại nó đang có chị Thúy trong vòng tay nó mà thôi, chứng tỏ là con tim nhân loại đôi lúc lại đập trật nhịp một cách thất thường và tuy vậy nhưng lại hút được những dòng máu lạ đỏ tươi dồi dào oxy, trao tặng cho con nguời một nguồn sống thật vô cùng quý giá. Thân người hai đứa liên tục không ngớt chao đảo, quằn quại, run rẫy với những cái ve vuốt, mơn trớn nhau trong cảm giác phấn khích dạt dào như những làn sóng biển nhấp nhô, liên tục ào ạt vỗ vào ghềnh đá chắn bờ. Đến giờ phút này, nó mới đổi bên nghĩa là lần miệng qua ngậm nút lấy đầu núm vú trái chị Thúy, còn bầu vú phải chị mà nó vừa nút xong thì nó lần bàn tay trái lên mày mò, nắn bóp. Phải nói là thao tác của nó thật là khéo léo, điệu đàng, tinh vi và lão luyện khiến cho một người con gái thô lổ, đanh đá như chị đành phải đổ gục xuống mà đầu hàng vô điều kiện song song đó, chị còn phải tự nguyện hiến dâng những gì chị có cho nó thưởng thức, khám phá và chiếm đoạt. Lợi còn nhớ rất rõ ràng là trong lớp 6P4 hồi ấy của nó và chị Thúy hiện tại cũng có khá nhiều bạn nữ học lên đến lớp 11 mà nhan sắc thật chẳng ai sánh bằng nhưng chẳng hiểu tại làm sao nó lại không tìm cách theo đuổi họ lại đi quen biết rồi sẵn dịp nhân một đêm mưa và chung đụng với nhau trong cái chòi chuồng bò vắng lặng để yêu đương, ân ái cùng một chị bạn học không những dữ dằn mà về nhan sắc cũng chẳng là gì cả. Âu cũng là duyên phận, chứ trên cuộc đời này đâu phải chuyện gì mình muốn là sẽ được hết tất cả ; lắm khi chuyện mình không muốn, không nghĩ đến mà lại được, lại có cho nên tốt hơn hết là mình cứ chấp nhận những gì hiện giờ mình đang có và không nên mơ tưởng viễn vông. Từ lúc đầu cuộc tình cho đến bây giờ, nó toàn là nằm trên người chị nhưng cũng có lúc quá hứng tình, chị lại vùng lên trườn người đè lên mình nó ; hai đứa thật chẳng khác một đôi tình nhân xa cách nhau lâu ngày nay mới có dịp gặp lại vì hai đứa yêu nhau quá đỗi nồng nàn, thắm thiết đến nỗi chỉ có cái chết mới có thể chia lìa đôi lứa mà thôi chứ ngoài ra không còn tác nhân nào có thể làm ngăn cách tình yêu của hai chị em khác cha lẫn khác mẹ. Thời gian gần đây, bọn chăn bò dân Hòa Long chọc ghẹo hai đứa bằng cách cắp đôi cả hai thành vợ chồng chính là một điều tiên đoán đúng nhất cho chị Thúy và Lợi, bởi lẽ đêm nay điều tiên đoán đó đã được linh nghiệm trở thành sự thật ; hai chị em giờ phút này đây đâu còn là bạn bè nữa mà là hai người tình của nhau và hơn nữa, có thể nói là hai vợ chồng của nhau chỉ còn thiếu tờ đăng ký kết hôn mà thôi. Hai bàn tay nó lúc này như là giả vờ nữa muốn nữa không, lần xuống nhẹ nắm lấy hai bên lưng chiếc quần saten đen bóng loáng của chị rồi lại buông ra, lại nắm lấy rồi buông ra như là nó đang ướm chừng thử xem tâm trạng cũng như thái độ chị như thế nào trước đòi hỏi cuối cùng của nó. Tất nhiên là chị rất nhạy cảm nên chị nhanh chóng thấu hiểu cõi lòng người tình nhỏ của chị nhưng vì dù sao đi nữa thì chị vẫn là phận gái nên chị làm sao mà thốt nên lời cho được ; bởi vậy chị khẽ lần bàn tay phải nắm lấy bàn tay trái nó và kéo xuống ngay nơi đùi phải chị, ngụ ý là chị chấp nhận không hề phản kháng. Thấy tín hiệu bật đèn xanh nơi chị đã xuất hiện, nó vui mừng khấp khởi chẳng khác gì phất cờ trảy hội, tức thì hai bàn tay nó nhanh nhẹn làm thao tác y như khi nãy rồi tuột lần, tuột lần hai ống quần chị xuống qua khỏi cặp đùi ú nần, cặp giò đầy lông xoăn tít cuối cùng là hai bàn chân nâu bóng, mịn màng. Trong lúc Lợi khéo léo cởi bỏ lớp y phục thứ hai trên người chị Thúy, chị không nằm yên mà chị còn tạo nhiều điều kiện thuận lợi cho nó dễ dàng cởi quần chị xuống bằng cách lần lượt co duỗi hai chân, hết chân phải rồi đến chân trái. Lẽ đương nhiên rằng chị hiểu biết được mục đích của thằng bạn chị cởi quần chị ra là để làm gì rồi, chứ không phải chỉ cởi ra rồi lại mặc vào suông ; lúc này, nó đã lần kéo được hai ống quần ra khỏi hai bàn chân chị và gấp chiếc quần chị theo hai ống, cẩn thận để lên mé đầu giường cùng với áo soa, nịt ngực của chị. Chị cảm giác như ngoài những dòng điện gai gai chạy khắp người từ nãy đến giờ, nay dường như là còn có cả những thác nước từ đâu bỗng nhiên òa vỡ, dâng tràn khắp nơi mọi chốn trong toàn châu thân chị khi đôi môi thằng bạn háo hức cúi xuống vừa hôn vừa liếm bắt đầu từ cặp đùi chị và lần lần xuống dưới. Nãy giờ, chị cứ mãi miết đắn đo suy nghĩ là không biết mình có nên hiến dâng trao tặng trinh tiết cho Lợi đặng vẹn toàn một chữ tình hay không và liệu rồi như vậy có hậu quả gì không nhưng vì người tình chị bất chợt làm tăng thêm cảm giác phấn khích cho chị nên dòng tư tưởng chị bị cắt đứt ngang ; chị chặc lưỡi buông xuôi mặc kệ dòng đời đưa đẩy chị đến đâu thì đến, miễn sao chị được nó yêu thương là quá đủ với chị rồi. Khi đã hôn khắp người chị rồi, Lợi khẽ ngồi dậy, tháo dây nịt chiếc quần tây xanh nó đang mặc, cởi khuy nút cài và kéo dây kéo xuống ; tiếp đó, hai bàn tay nó lần nắm lấy hai bên lưng quần từ từ cởi tuột hai ống quần xuống đùi, hai giò và hai bàn chân. So với cặp giò chị Thúy, cặp giò nó nhỏ nhắn và ít có lông hơn hay nói một cách tổng quát chung nhất là thân thể nó so sánh với thân thể chị thì chẳng khác gì một trời một vực, tựa hồ một con cò cặp kè với một con đại bàng vậy ; vì nó nhỏ con, gầy guộc như một cánh hạc chiều hôm còn chị mập mạp, ô dề không thua gì một con chim ưng lướt ngàn trùng mây trắng. Khi đã cởi xong quần dài, nó vắt lên thanh đầu giường, cạnh chiếc áo chemise xám và lúc bấy giờ, nó mới bắt đầu nhìn đến mục tiêu cuối cùng của nó trên thân thể chị, đó chính là chiếc quần lót bằng thun voan trắng mới tinh chị đang dùng để che đậy bộ phận kín đáo quan trọng nhất cuộc đời chị. Nói một chút về gia đình chị Thúy có bốn người con, một trai và ba gái ; trong số ba chị em gái thì chị là út, so với hai chị thì có lẽ dường như chị bị hai chị gái giành hết nhan sắc trời ban cho vậy. Thế nhưng đêm nay, rõ ràng là chị không cần thiết phải đẹp hay xấu vì chị đã có được Lợi trong vòng tay chị, một người tình hết sức tuyệt vời với thao tác ân ái khéo léo, thành thạo, tài tình và điêu luyện chẳng còn gì có thể so sánh nổi. Vì ban nãy chị đã tự quyết định rồi nên giờ đây, chị không còn phải đắn đo suy nghĩ gì nữa cả và không đợi người tình chị ra tay, hai bàn tay chị dạn dĩ lần xuống nhanh chóng nắm lấy hai bên lưng chiếc quần lót rồi cởi tuột xuống khỏi mông cũng như đùi, kế đó chị lần lượt co hai giò lên rồi cởi hai ống quần lót lần lượt ra khỏi hai bàn chân. Thấy chị tự xử như vậy, Lợi cũng ngồi nhỏm dậy lần hai bàn tay xuống cởi chiếc quần đùi kaki màu vàng xám và như vậy, chỉ trong vòng chưa đầy hai phút sau, thân thể cả hai đứa đều đã hoàn toàn trần truồng, tuyệt đối không còn mảnh vải nào để che thân. Những gì kín đáo nhất của hai chị em giờ đang lần lượt phơi bày trước mắt hai đứa, âm hộ của chị do còn con gái nên nhỏ nhắn nhưng bên trên và xung quanh là một lớp lông đen, dày mịn, loăn xoăn che phủ ; con cu người tình chị cương ngỗng lên rất to, rất dài, rất cứng và thẳng đơ như một đoạn sắt, không ngớt giựt giựt liên hồi. Chuyện gì đến rồi sẽ phải đến, giống như những cuộc tình khác trên thế gian, cuộc tình giữa hai chị em cũng đã bắt đầu đi đến hồi kết thúc. Lúc này, cả hai đứa đều chẳng hề tỏ vẻ gì gọi là lo lắng gì mà trái lại rất háo hức, hồ hởi chờ đợi giây phút hệ trọng nhất của hai chị em, đó là thời khắc âm dương giao hòa sum vầy long phụng. Không chần chờ chi nữa, sau khi hai đôi môi âu yếm trao cho nhau những nụ hôn nồng cháy dữ dội, chị nằm ở dưới từ từ hơi dạng rộng hai chân ra hai bên cùng với vòng tay ôm choàng qua lưng người tình ; còn Lợi, chẳng khác một con thằn lằn, nó từ từ trườn người tới, chậm rãi leo lên người chi với con cu càng giựt càng cứng, càng dài, càng to dần dần áp sát vào âm hộ chị, đầu khấc nó len lỏi qua lớp lông dày của chị để tìm kiếm lổ âm đạo chị mà chui vào. Thật là không có gì là quá khó khăn hay lâu lắc chi cả, chỉ trong tích tắc, hai chị em đã giao hợp được với nhau ; do đây là lần đầu tiên cửa mình chị phải giãn nở, nong rộng ra để chứa đựng con cu người tình có kích thước quá khổ nên đôi môi chị bật rên thành tiếng, miệng chị há hốc, nước mắt chị lăn dài trên hai gò má cao vì chưa khi nào chị phải chịu đựng một cảm giác đau đớn tột độ đến mức như vậy. Ngoài sự đau đớn thì đây cũng là lần thứ nhất trong cuộc đời, chị cảm nhận được như có cả một biển sung sướng đang dâng tràn trong cõi lòng chị. Lợi bắt đầu thực hiện động tác nhấp nhỏm người, nhấc mông lên rồi hạ mông xuồng liên tục, đưa đẩy con cu nó thụt ra thọt vào và khi thọt vào thì càng lúc càng chui tận vào trong sâu âm đạo chị. Đôi môi nó mãi miết nút liếm đôi môi chị và hai bàn tay nó không ngớt mày mò, nắn bóp hai bầu vú chị cùng song hành với thao tác giao hợp tuy chậm rãi nhưng thật mạnh mẽ. Càng lúc, hai chị em càng sung sức và nguồn sức lực đó hai đứa mang ra vận dụng để trao tặng cho nhau thật nhiều, thật nhiều sung sướng, phấn khích ân tình. Nhớ lại mấy ngày trước, nó còn lẽo đẽo theo sau lưng chị cùng đàn bò, đôi lúc còn lượm trái này quả kia ném vào lưng chị nhưng giờ đây, nó lại nằm trên người chị để thực hiện nghĩa vụ của tạo hóa đã an bày, sắp xếp cho giống đực đó là truyền tinh truyền giống vào cơ thể giống cái. Nó tuy nhỏ con, gầy guộc nhưng dai sức còn chị thì lẽ dĩ nhiên là không thể nào yếu đuối cho được ; hai chị em bây giờ không còn nhớ gì nữa, kể cả gia đình, không gian lẫn thời gian và hai đứa chỉ còn biết có nhau. Mười phút trôi qua là mười phút mà có lẽ hai chị em không thể nào quên được trong cõi đời này vì đó là khoảng thời gian hai đứa lặng lẽ cho nhau tất cả những gì chúng có trên thể xác lẫn tâm hồn. Lúc này, con cu Lợi vừa co giựt vừa ào ạt phụt ra những tia tinh dịch trắng đục như nước cơm, rin rít như keo dán tràn đầy âm đạo chị và do quá nhiều nên trào ra ngoài làm ướt cả vùng bụng cũng như hai đùi hai chị em…. Sau đêm hôm đó, mãi đến cả tuần sau, chị Thúy mới dắt bò đi chăn và gặp lại Lợi ; dĩ nhiên, hai chị em đều không khỏi có cảm giác ngượng ngùng, e thẹn nhưng không vì thế mà hai đứa giấu đi được nỗi niềm nhung nhớ, quyến luyến nhau do men tình trong tim vẫn còn tràn đầy dào dạt. Vậy là trưa hôm đó, cũng tại căn chòi chuồng bò của người cậu, sau khi ăn cơm xong, hai đứa ngồi trên giường nói chuyện rồi bất chợt ôm lấy nhau, hổn hển quấn quýt lấy môi và lưỡi nhau cuồng nhiệt, nồng cháy chẳng khác gì xăng đang đổ vào lửa ngùn ngụt. Xung quanh vắng vẻ, tĩnh mịch và vì nhục dục dâng cao trong cõi lòng không sao dập tắt được nên hai đứa lần lượt cởi bỏ quần áo rồi háo hức, rạo rực giao hợp với nhau, bất chấp hoàn cảnh thời gian ban ngày ban mặt ; lúc bấy giờ, Lợi không ngờ là nó lại sắp sửa bước vào một cuộc tình loạn luân tội lỗi nữa nhưng rất đẹp, rất tuyệt vời, đầy ắp hoa thơm cỏ lạ với người dì bốn mươi tuổi xinh đẹp, dễ thương gấp mấy lần chị Thúy. Hết
best canadian pharmacies
trust pharmacy canada
online canadian pharmacy
<a href="http://canadianpharmaciesnnm.com/">northwestpharmacy</a>
canada pharmacy no prescription
top rated online canadian pharmacies
legitimate online pharmacies
<a href="http://canadianpharmaciesnnm.com/">canada online pharmacies</a>
pharmacy near me
canadian viagra
drug costs
<a href="http://canadianpharmacysilo.com/">canadian pharmacies online prescriptions</a>
buy prescription drugs without doctor
global pharmacy canada
prescription cost comparison
<a href="http://canadianpharmacysilo.com/">canadian pharmacy</a>
online drugs
canadian viagra
approved canadian pharmacies online
<a href="http://canadianpharmacysilo.com/">canadian pharmacies online prescriptions</a>
canada pharmacies
canada drugs
no prior prescription required pharmacy
<a href="http://canadianpharmacysilo.com/">canada pharmacy online</a>
canadian rx pharmacy online
top rated online canadian pharmacies
pharmacy drug store
<a href="http://canadianpharmaciescubarx.com/">canada drugs</a>
pharmacy canada
trust pharmacy canada
discount pharmaceuticals
<a href="http://canadianonlinepharmacynnm.com/">canadian drugs</a>
prescription pricing
canada drugs online
online drugstore
<a href="http://canadianonlinepharmacynnm.com/">canadian cialis</a>
canadian pharmacy viagra brand
drugs for sale
cheap canadian drugs
<a href="http://canadianpharmaciesonlinebsl.com/">drugs for sale</a>